|
Cộng hòa Hồi giáo Iran
|
|
|---|---|
Tên bản ngữ
| |
Quốc ca: سرود ملی جمهوری اسلامی ایران Sorud-e Melli-ye Jomhuri-ye Eslāmi-ye Irān ("Quốc ca Cộng hòa Hồi giáo Iran") | |
| Tổng quan | |
| Thủ đô và thành phố lớn nhất | Tehran 35°41′B 51°25′Đ / 35,683°B 51,417°Đ |
| Ngôn ngữ chính thức | Tiếng Ba Tư |
| • Ngôn ngữ địa phương | Danh sách ngôn ngữ
|
| Sắc tộc | Danh sách các dân tộc
|
| Tôn giáo | Quốc giáo: Hồi giáo (Twelver Shia) Các tôn giáo thiểu số được công nhận: Hồi giáo (Hanafi, Shafi'i, Maliki, Hanbali, Zaydi), Kitô giáo (Armenia, Assyria, Chaldea), Do Thái giáo, Hỏa giáo |
| Tên dân cư | Người Iran, người Ba Tư (trong lịch sử) |
| Chính trị | |
| Chính phủ | de jure: Cộng hòa Hồi giáo tổng thống chế đơn nhất theo Tư tưởng Khomeini de facto: Cộng hòa tổng thống chuyên chế-thần quyền đơn nhất[3][4][5] dưới sự lãnh đạo của Lãnh tụ Tối cao[6] |
| Ali Khamenei | |
| Masoud Pezeshkian | |
| Mohammad Bagher Ghalibaf | |
| Gholam-Hossein Mohseni-Eje'i | |
| Hội đồng Lợi ích Quốc gia[7] Hội đồng bảo hiến | |
• Hạ viện | Hội đồng Hiệp thương Hồi giáo |
| Lịch sử | |
| Lịch sử thành lập | |
| k. 678 TCN | |
| 550 TCN | |
| 247 TCN | |
| 224 CN[8] | |
| 934 CN | |
| 1501[9] | |
| 15 tháng 12 năm 1925 | |
| 7 tháng 1 năm 1978 – 11 tháng 2 năm 1979 | |
| 24 tháng 10 năm 1979 | |
| 28 tháng 7 năm 1989 | |
| Địa lý | |
| Diện tích | |
• Tổng cộng | 1.648.195 km2 (hạng 17) 636.372 mi2 |
• Mặt nước (%) | 7,07 |
| Dân số | |
• Ước lượng 2025 | |
• Mật độ | 52/km2 (hạng 132) 134,7/mi2 |
| Kinh tế | |
| GDP (PPP) | Ước lượng 2025 |
• Tổng số | |
| GDP (danh nghĩa) | Ước lượng 2025 |
• Tổng số | |
• Bình quân đầu người | |
| Đơn vị tiền tệ | Rial (ریال) (IRR) |
| Thông tin khác | |
| Gini? (2022) | trung bình |
| HDI? (2023) | cao · hạng 75 |
| Múi giờ | UTC+3:30 (IRST) |
• Mùa hè (DST) | UTC+4:30 (IRDT) |
| Cách ghi ngày tháng | yyyy/mm/dd (SH) |
| Giao thông bên | phải |
| Mã điện thoại | +98 |
| Mã ISO 3166 | IR |
| Tên miền Internet | |
Iran (tiếng Ba Tư: ایران Irān [ʔiːˈɾɒːn] ⓘ), quốc hiệu là Cộng hòa Hồi giáo Iran (tiếng Ba Tư: جمهوری اسلامی ایران Jomhuri-ye Eslāmi-ye Irān ⓘ), còn được gọi là Ba Tư (Persia), là một quốc gia tại khu vực Tây Á.[14][15] Iran có biên giới về phía tây bắc với Armenia, Azerbaijan; phía bắc giáp biển Caspi; phía đông bắc giáp Turkmenistan; phía đông giáp Afghanistan và Pakistan; phía nam giáp vịnh Ba Tư và vịnh Oman; còn phía tây giáp Thổ Nhĩ Kỳ và Iraq. Iran có dân số gần 86 triệu người tính đến năm 2024,[16] là quốc gia đông dân thứ 17 trên thế giới.[17] Lãnh thổ Iran rộng 1.648.195 km², là quốc gia rộng thứ nhì tại Trung Đông và đứng thứ 17 thế giới. Iran có vị thế địa chính trị quan trọng do nằm tại phần trung tâm của đại lục Á-Âu và gần với eo biển Hormuz.[18] Tehran là thủ đô và thành phố lớn nhất của Iran, cũng như là trung tâm kinh tế và văn hoá. Iran là một quốc gia đa văn hoá với nhiều nhóm dân tộc và ngôn ngữ, trong đó các cộng đồng dân cư lớn nhất là người Ba Tư (61%), người Azeri (16%), người Kurd (10%) và người Lur (6%).[19]
Iran là một trong các nền văn minh cổ nhất trên thế giới,[20][21] bắt đầu là các vương quốc Elam vào thiên niên kỷ 4 TCN. Người Media thống nhất Iran vào thế kỷ VII TCN,[22] lãnh thổ Iran được mở rộng cực độ dưới thời Cyrus Đại đế của Đế quốc Achaemenes vào thế kỷ VI TCN - là quốc gia rộng lớn nhất trên thế giới vào thời điểm đó.[23] Tuy nhiên, quốc gia này thất thủ trước Alexandros Đại đế vào thế kỷ IV TCN, song Đế quốc Parthia nhanh chóng tái lập. Năm 224, Parthia bị thay thế bằng Đế quốc Sasanid, Sasanid trở thành một cường quốc hàng đầu thế giới trong bốn thế kỷ sau đó. Người Ả Rập theo đạo Hồi chinh phục Sasanid vào thế kỷ VII, kết quả là Hồi giáo thay thế các tín ngưỡng bản địa như Hoả giáo và Minh giáo. Iran có đóng góp lớn vào Thời đại hoàng kim của Hồi giáo (thế kỷ VIII-XIII), sản sinh nhiều nhân vật có ảnh hưởng về nghệ thuật và khoa học.
Sau hai thế kỷ dưới quyền người Ả Rập là một giai đoạn các vương triều Hồi giáo bản địa, song tiếp đó Iran lại bị người Thổ và người Mông Cổ chinh phục. Người Safavid nổi lên vào thế kỷ XV, rồi tái lập một nhà nước Iran thống nhất.[24] Iran sau đó cải sang Hồi giáo Shia, đánh dấu một bước ngoặt của quốc gia này cũng như lịch sử Hồi giáo.[9][25] Đến thế kỷ XVIII, dưới quyền Nader Shah, Iran trong một thời gian ngắn từng được cho là đế quốc hùng mạnh nhất đương thời.[26] Chiến tranh với Đế quốc Nga trong thế kỷ XIX khiến Iran mất đi nhiều lãnh thổ.[27][28] Cách mạng Hiến pháp năm 1906 lập ra một chế độ quân chủ lập hiến. Sau một cuộc đảo chính vào năm 1953, Hoàng gia Iran dần liên kết mật thiết với phương Tây và ngày càng chuyên quyền.[29] Bất mãn trước sự can thiệp của nước ngoài và sự đàn áp chính trị đã dẫn đến Cách mạng Hồi giáo năm 1979 lật đổ Iran Pahlavi và lập ra chế độ Cộng hoà Hồi giáo.[30] Trong thập niên 1980, Iran xảy ra chiến tranh với Iraq, cuộc chiến gây thương vong cao và tổn thất tài chính lớn cho hai nước. Từ giữa cuối thập niên 2000, chương trình hạt nhân gây tranh cãi của Iran khiến cho cộng đồng quốc tế, đặc biệt là Hoa Kỳ lo ngại, dẫn đến hệ quả là nhiều lệnh trừng phạt được áp đặt lên nước này, ảnh hưởng lớn tới nền kinh tế và đời sống của người dân.[31]
Iran là một thành viên của Liên Hợp Quốc, Phong trào không liên kết, Tổ chức Hợp tác Hồi giáo và Tổ chức các nước xuất khẩu dầu lửa. Iran được công nhận là một cường quốc khu vực và một cường quốc bậc trung.[32][33] Quốc gia này có trữ lượng lớn về nhiên liệu hoá thạch, là nhà cung cấp khí đốt lớn đồng thời có trữ lượng dầu mỏ được chứng minh lớn thứ 4 trên thế giới,[19][34] do vậy, Iran có ảnh hưởng đáng kể đến an ninh năng lượng quốc tế và kinh tế thế giới. Iran sở hữu nhiều di sản văn hoá phong phú, với 29 di sản thế giới được UNESCO công nhận tính đến năm 2026, đứng thứ 3 tại châu Á.[35]
Từ nguyên

Ở thời Achaemenid người Ba Tư gọi đất nước của họ là Pārsa, tên theo tiếng Ba Tư cổ có nghĩa họ hàng của Cyrus Đại đế. Thời Sassanid, họ gọi nó là Iran, có nghĩa "Vùng đất của những người Aryan". Người Hy Lạp gọi nước này là Persis; chuyển sang tiếng Latin thành Persia, cái tên được sử dụng rộng rãi ở Phương Tây.[36][37][38]
Ở thời hiện đại, đã có sự tranh cãi về nguồn gốc các tên gọi của thực thể – Iran và Persia (Ba Tư). Ngày 21 tháng 3 năm 1935, Reza Shah Pahlavi đưa ra một nghị định yêu cầu các phái đoàn nước ngoài phải sử dụng thuật ngữ Iran trong các văn bản ngoại giao. Sau khi các học giả lên tiếng phản đối, Mohammad Reza Pahlavi thông báo năm 1959 rằng cả hai cái tên Persia (Ba Tư) và Iran đều có giá trị và có thể sử dụng thay thế lẫn nhau. Cuộc Cách mạng năm 1979 dẫn tới việc thành lập nhà nước thần quyền Cộng hòa Hồi giáo Iran. Tuy nhiên, danh từ Persia và tính từ Persian vẫn được sử dụng thường xuyên.
Hiện nay, tại xứ này người Ba Tư (Persia) chỉ chiếm khoảng 51% dân số. Danh từ Iran (tộc Âu Ấn) bao gồm người Ba Tư và thêm vài dân tộc khác như Kurd, Baloch,... chỉ định được khoảng 70% dân số nên được nhiều người trong xứ thích dùng hơn.
Lịch sử

Iran đã là nơi sinh sống của con người từ thời tiền sử và những khám phá gần đây bắt đầu cho thấy những dấu tích về các nền văn hóa thời kỳ sớm ở Iran, hàng thế kỷ trước khi những nền văn minh sớm nhất bắt đầu xuất hiện ở gần Lưỡng Hà.[39] Sử ghi chép của Ba Tư (Iran) bắt đầu từ khoảng năm 3200 TCN ở nền văn minh Tiền-Elamite và tiếp tục với sự xuất hiện của người Aryan và sự thành lập Triều đại Medes, tiếp đó là Đế chế Achaemenid năm 546 TCN. Alexandros Đại đế đã chinh phạt Ba Tư năm 331 TCN, hai triều đại tiếp sau Parthia và Sassanid cùng với Achaemenid là những Đế chế tiền Hồi giáo vĩ đại nhất của Ba Tư.
Sau cuộc chinh phục Ba Tư của Hồi giáo, nước này trở thành trung tâm Thời đại Hoàng kim Hồi giáo, đặc biệt ở thế kỷ thứ IX và thế kỷ thứ XI. Thời kỳ Trung Đại là thời gian diễn ra nhiều sự kiện lớn trong vùng. Từ năm 1220, Ba Tư bị Đế quốc Mông Cổ dưới quyền Thành Cát Tư Hãn, tiếp đó là Timur xâm chiếm. Quốc gia Hồi giáo Shi'a Ba Tư đầu tiên được thành lập năm 1501 dưới Triều đại Safavid. Ba Tư dần trở thành nơi tranh giành của các cường quốc thuộc địa như Đế quốc Nga và Đế chế Anh.
Thế kỷ 20
Cùng với sự trỗi dậy của chủ nghĩa cộng sản và quá trình hiện đại hoá ở cuối thế kỷ XIX, mong ước thay đổi dẫn tới cuộc Cách mạng Hiến pháp Ba Tư năm 1905–1911. Năm 1921, Reza Shah Pahlavi tiến hành một cuộc đảo chính lật đổ Triều đình Qajar. Là người ủng hộ hiện đại hoá, Reza Shah đưa ra các kế hoạch phát triển công nghiệp, xây dựng đường sắt, và thành lập một hệ thống giáo dục quốc gia, nhưng sự cầm quyền độc tài của ông khiến nhiều người Iran bất mãn.
Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, Anh và Liên Xô xâm chiếm Iran từ 25 tháng 8 đến 17 tháng 9 năm 1941, chủ yếu để bảo vệ các giếng dầu của Iran và hành lang hậu cần của họ. Khối Đồng Minh buộc Shah phải nhường ngôi cho con trai, Mohammad Reza Pahlavi, người họ hy vọng sẽ ủng hộ phe Đồng Minh hơn. Năm 1953, sau vụ quốc hữu hóa Công ty dầu mỏ Anh-Iran, Thủ tướng Mohammed Mossadegh tìm cách thuyết phục Shah rời khỏi Iran. Shah từ chối và cách chức vị Mossadegh nhưng không chấp nhận rời bỏ chức vụ, và khi ông ta rõ ràng bộc lộ ý định chiến đấu, Shah buộc phải sử dụng tới kế hoạch mà Anh/Mỹ đã trù tính trước cho ông, đôi khi kế hoạch cũng được gọi là "Chiến dịch Ajax", bay tới Baghdad rồi từ đó sang Rome, Italy.

Nhiều vụ phản kháng đông đảo nổ ra khắp nước. Những người ủng hộ và phản đối chế độ quân chủ đụng độ với nhau trên đường phố, khiến 300 người thiệt mạng. Quân đội can thiệp, xe tăng của những sư đoàn ủng hộ Shah bắn vào thủ đô và máy bay ném bom vào dinh Thủ tướng. Mossadegh đầu hàng và bị bắt ngày 19 tháng 8 năm 1953. Mossadegh bị xét xử tội phản quốc và bị kết án ba năm tù.
Triều đình Shah được tái lập, quyền lực được Anh và Mỹ trao vào tay Shah Mohammad Reza Pahlavi. Ông này ngày càng trở nên độc tài, đặc biệt vào cuối thập kỷ 1970. Với sự ủng hộ mạnh mẽ từ phía Anh và Mỹ, triều đình Shah từ chối tiếp tục hiện đại hóa các ngành công nghiệp Iran, nhưng lại đàn áp phe đối lập trong tầng lớp tăng lữ Hồi giáo Shia và những người ủng hộ dân chủ.
Cách mạng Hồi giáo
Thập niên 1970, Ruhollah Khomeini chiếm được cảm tình của đa số dân Iran. Những người Hồi giáo, cộng sản và những người theo chủ nghĩa tự do tiến hành cuộc Cách mạng Hồi giáo năm 1979, triều đình Shah bỏ chạy khỏi đất nước, sau đó Khomeini lên nắm quyền lực. Cuộc trưng cầu ý dân vào tháng 3 năm 1979 thành lập một nhà nước cộng hòa Hồi giáo theo luật Hồi giáo và hiến pháp mới được ban hành trong cuộc trưng cầu ý dân vào tháng 12 năm 1979. Chính phủ đả kích phương Tây, nhất là Hoa Kỳ vì đã ủng hộ Shah. Quan hệ với phương Tây trở nên đặc biệt căng thẳng sau khi các sinh viên Iran bắt giữ các nhân viên Đại sứ quán Mỹ. Sau này, Iran tìm cách xuất khẩu cuộc cách mạng ra nước ngoài, ủng hộ các nhóm quân sự chống phương Tây như nhóm Hezbollah ở Liban. Từ năm 1980 đến năm 1988, Iran và Iraq lao vào một cuộc chiến đẫm máu Chiến tranh Iran - Iraq.
Ngày nay cuộc đấu tranh giữa những người theo đường lối cải cách và bảo thủ vẫn đang diễn ra thông qua các cuộc bầu cử chính trị, và là vấn đề trung tâm trong cuộc bầu cử tổng thống Iran 2005, kết quả Mahmoud Ahmadinejad thắng cử. Kết quả bầu cử đã bị tranh cãi rộng rãi, và dẫn đến các cuộc biểu tình rộng khắp, cả ở Iran và các thành phố lớn bên ngoài đất nước, tạo ra Cách mạng Xanh Iran.
Hassan Rouhani được bầu làm tổng thống vào ngày 15 tháng 6 năm 2013, sau khi đánh bại Mohammad Bagher Ghalibaf và bốn ứng cử viên khác. Chiến thắng của Rouhani đã cải thiện tương đối mối quan hệ của Iran với các quốc gia khác trong khu vực.
Một loạt các cuộc biểu tình xảy ra trên khắp Iran trong suốt hai năm 2017 và 2018. Ban đầu, các cuộc biểu tình được tổ chức nhằm phản đối giá cả sinh hoạt đắt đỏ, nhưng sau đó đã phát triển thành nhiều yêu cầu chính trị sâu rộng. Một số nhà phân tích cho rằng tình hình kinh tế vô cùng khó khăn là nguyên nhân thực sự của các cuộc biểu tình. Một số người khác khẳng định sự không hài lòng với nền độc tài thần quyền của Cộng hòa Hồi giáo Iran và mưu cầu về một nền dân chủ là nguyên nhân của tình trạng bất ổn.
Tháng 12 năm 2019, một loạt các cuộc biểu tình dân sự xảy ra ở nhiều thành phố trên khắp Iran, nhưng sau đó đã mở rộng để phản đối chế độ hiện tại ở Iran và Lãnh Tụ Tối cao Ali Khamenei.[40][41] Các cuộc biểu tình bắt đầu vào tối ngày 15 tháng 11 và trong vòng vài giờ đã lan đến 21 thành phố khi các video về cuộc biểu tình bắt đầu lan truyền trên mạng.[42][43][44] Hình ảnh về các cuộc biểu tình bạo lực đã được chia sẻ trên internet với các cuộc biểu tình đạt đến cấp độ quốc tế.[45] Để ngăn chặn việc chia sẻ thông tin liên quan đến các cuộc biểu tình và cái chết của hàng trăm người biểu tình trên các nền tảng truyền thông xã hội, chính phủ đã chặn Internet trên toàn quốc, dẫn đến mất hoàn toàn kết nối Internet gần như toàn bộ khoảng sáu ngày.[46][47] Dựa trên tường thuật của Tổ chức Ân xá Quốc tế và Đài phát thanh Farda, loạt cuộc biểu tình này có thể là bạo lực và nghiêm trọng nhất kể từ Cách mạng Iran năm 1979.[48] Chính phủ đã giết hại khoảng 1.500 công dân Iran tham gia cuộc biểu tình.[49][50][51][52] Cuộc đàn áp của chính phủ đã gây ra phản ứng dữ dội từ những người biểu tình, họ đáp trả bằng việc phá hủy 731 ngân hàng chính phủ bao gồm ngân hàng trung ương Iran, các giáo đường Hồi giáo, xé các bảng quảng cáo chống Mỹ, và áp phích và tượng của Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei. 50 căn cứ quân sự của chính phủ cũng bị người biểu tình tấn công.
Năm 2020, tướng Qasem Soleimani của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC), nhân vật quyền lực thứ hai tại Iran,[53]đã bị Hoa Kỳ ám sát, làm gia tăng căng thẳng giữa hai nước.[54] Iran đã trả đũa nhắm vào các căn cứ không quân của Hoa Kỳ tại Iraq, đây là cuộc tấn công bằng tên lửa đạn đạo lớn nhất từng nhắm vào người Mỹ[55]; kết quả đã khiến 110 người bị chấn thương sọ não.[56][57][58] Ngày 8 tháng 1, IRGC đã bắn hạ chuyến bay 752 của Ukraine International Airlines, khiến 176 dân thường thiệt mạng và dẫn đến các cuộc biểu tình trên toàn quốc. Một cuộc điều tra quốc tế đã buộc chính phủ Iran phải thừa nhận việc họ đã bắn hạ máy bay bằng tên lửa đất đối không sau ba ngày liên tục phủ nhận và gọi đó là "lỗi do con người".[59][60]
Nhân vật theo đường lối cứng rắn Ebrahim Raisi đã thất bại trong cuộc đua tổng thống năm 2017, nhưng ông đã tái tranh cử vào năm 2021 và kế nhiệm Rouhani.[61] Trong nhiệm kỳ của Raisi, Iran đã tăng cường làm giàu urani, cản trở các cuộc thanh tra quốc tế, gia nhập Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) và BRICS, ủng hộ Nga trong cuộc xâm lược Ukraine và khôi phục quan hệ ngoại giao với Ả Rập Xê Út. Vào tháng 4 năm 2024, cuộc không kích của Israel vào lãnh sự quán Iran tại Damascus đã giết chết một chỉ huy của IRGC.[62][63] Iran đã trả đũa bằng cách thực hiện các cuộc tấn công sử dụng máy bay không người lái (UAV), tên lửa hành trình và tên lửa đạn đạo; 9 quả tên lửa đã đánh trúng Israel.[64][65][66] Đây là cuộc tấn công bằng máy bay không người lái lớn nhất trong lịch sử,,[67] đồng thời cũng là cuộc tấn công tên lửa lớn nhất trong lịch sử Iran,[68] là cuộc tấn công trực tiếp đầu tiên của nước này vào Israel [69][70] và cũng là lần đầu tiên kể từ năm 1991 Israel bị tấn công trực tiếp bởi lực lượng của một quốc gia.[71] Israel đã tiến hành một cuộc tấn công trả đũa khác trong cùng tháng. Vào tháng 5 năm 2024, Raisi thiệt mạng trong một vụ tai nạn trực thăng,[72] và Iran đã tổ chức bầu cử tổng thống vào tháng 6, khi đó nhân vật theo phe cải cách và là cựu Bộ trưởng Bộ Y tế là Masoud Pezeshkian, đã đắc cử..[73][74]

Ngày 1 tháng 10 năm 2024, Iran đã phóng 180 tên lửa đạn đạo vào Israel để trả đũa cho các vụ ám sát nhắm vào ba quan chức cấp cao của nước này là Ismail Haniyeh, Hassan Nasrallah và Abbas Nilforoushan. Ngày 27 tháng 10, Israel đã tấn công các địa điểm quân sự của Iran.[75] Vào tháng 5 năm 2025, chính phủ Iran đã ra lệnh trục xuất hàng loạt khoảng 4 triệu người di cư và tị nạn Afghanistan đang sinh sống tại nước này.[76]
Sự suy yếu của các đồng minh và lực lượng ủy nhiệm chủ chốt của Iran kể từ năm 2023 đã khiến chính phủ Iran rơi vào thế suy yếu và bị cô lập.[77][78][79] Đầu năm 2025, Iran đã nhanh chóng thúc đẩy chương trình hạt nhân của mình.[80]
Ngày 13 tháng 6 năm 2025, Israel đã tiến hành các cuộc không kích trên khắp Iran, nhắm vào các cơ sở hạt nhân và giết chết nhiều thành viên cấp cao trong giới lãnh đạo quân sự của Iran.[81][82] Iran đã trả đũa bằng các cuộc tấn công tên lửa vào Israel, và sự thù địch đã dẫn đến một cuộc xung đột trực tiếp ngắn ngủi giữa hai quốc gia. Ngày 22 tháng 6, Hoa Kỳ đã tấn công các cơ sở hạt nhân của Iran tại Fordow, Natanz và Isfahan;[83] kết quả là Iran đã tấn công các căn cứ của Hoa Kỳ tại Qatar. Ngày 24 tháng 6, Israel và Iran đã đồng ý ngừng bắn.[84][85]
Kể từ ngày 28 tháng 12 năm 2025, Iran đã trải qua các cuộc biểu tình quy mô lớn tại nhiều thành phố kêu gọi lật đổ chế độ Cộng hòa Hồi giáo, cuộc biểu tình này bùng phát do sự bất mãn của người dân trước cuộc khủng hoảng kinh tế đang diễn ra.[86] Tính đến ngày 10 tháng 1 năm 2026, Iran International ước tính rằng có ít nhất 2.000 người biểu tình đã thiệt mạng chỉ trong vòng 48 giờ trước đó, trong khi internet thì bị phong tỏa, còn lực lượng an ninh chính phủ leo thang trong việc sử dụng vũ lực gây chết người để chống lại người biểu tình Iran trên toàn quốc.[87][88]
Thành phố Piranshahr là nền văn minh lâu đời nhất của Iran với lịch sử 8000 năm.[89][90][91][92]
Địa lý

Iran có chung biên giới với Azerbaijan (chiều dài: 432 km / 268 dặm) và Armenia (35 km / 22 dặm) ở phía tây bắc, với Biển Caspia ở phía bắc, Turkmenistan (992 km / 616 dặm) ở phía đông bắc, Pakistan (909 km / 565 dặm) và Afghanistan (936 km / 582 dặm) ở phía đông, Thổ Nhĩ Kỳ (499 km / 310 dặm) và Iraq (1.458 km / 906 dặm) ở phía tây, và cuối cùng giáp với Vịnh Péc xích và Vịnh Oman ở phía nam. Diện tích lãnh thổ Iran 1.648.000 km² ≈ 636.300 dặm vuông (Đất liền: 1.636.000 km² ≈631.663 mi², Nước: 12.000 km² ≈ 4.633 mi²), gần tương đương Alaska.
Lãnh thổ Iran phần lớn là các dãy núi lởm chởm chia tách các lưu vực và cao nguyên. Khu vực đông dân cư ở phía tây cũng là vùng nhiều đồi núi nhất với các dãy Caucasus, Zagros và Núi Alborz—trên núi Alborz có điểm cao nhất Iran, Chỏm Damavand cao 5.604 m (18.386 ft). Vùng phía đông phần lớn là các lưu vực sa mạc không có người ở như vùng nhiễm mặn Dasht-e Kavir, và một số hồ muối.
Những đồng bằng lớn duy nhất nằm dọc theo Biển Caspia và phía bắc Vịnh Ba Tư, nơi biên giới Iran chạy tới cửa sông Arvand (Shatt al-Arab). Những đồng bằng nhỏ, đứt quãng nằm dọc theo phần bờ biển còn lại của Vịnh Péc xích, Eo Hormuz và Biển Oman.
Khí hậu

Khí hậu Iran phần lớn khô cằn hay bán khô cằn cho tới cận nhiệt đới ở dọc bờ biển Caspia. Ở rìa phía bắc đất nước (đồng bằng ven biển Caspia) nhiệt độ hầu như ở dưới không và khí hậu ẩm ướt quanh năm. Nhiệt độ mùa hè hiếm khi vượt quá 29°C (84°F). Lượng mưa hàng năm đạt 680 mm (26 in) ở vùng phía đông đồng bằng và hơn 1.700 mm (75 in) ở phía tây. Về phía tây, những khu dân cư tại các lưu vực núi Zagros thường có nhiệt độ thấp, khí hậu khắc nghiệt, tuyết rơi dày. Các lưu vực phía đông và trung tâm cũng có khí hậu khô cằn, lượng mưa chưa tới 200 mm (8 in) và có xen kẽ các sa mạc. Nhiệt độ trung bình mùa hè vượt quá 38 °C (100 °F). Các đồng bằng ven biển Vịnh Péc xích và Vịnh Oman ở phía nam Iran có mùa đông dịu, mùa hè rất nóng và ẩm. Lượng mưa hàng năm từ 135 đến 355 mm (6 to 14 in).
Chính trị
Hành pháp
Hệ thống chính trị Iran dựa trên Hiến pháp năm 1979. Hệ thống gồm nhiều kết nối phức tạp giữa các cơ quan chính phủ, đa số lãnh đạo đều do chỉ định. Chế độ ở Iran là chế độ phi dân chủ,[93][94] thường xuyên đàn áp và bắt bớ những người chỉ trích chính phủ cũng như chỉ trích lãnh đạo tối cao, và hạn chế nghiêm ngặt sự tham gia của các ứng cử viên trong các cuộc bầu cử cũng như các hình thức hoạt động chính trị khác. Nữ quyền ở Iran được mô tả là vô cùng tồi tệ[95][96] và quyền trẻ em bị vi phạm nghiêm trọng, với nhiều tội phạm trẻ em bị xử tử ở Iran hơn bất kỳ nước nào khác trên thế giới.[97][98] Hoạt động tình dục cùng giới bị cấm và có thể bị phạt tử hình.[99][100] Từ thập niên 2000, chương trình hạt nhân gây tranh cãi của Iran gây lo ngại, đây là lý do dẫn đến các lệnh trừng phạt quốc tế đối với nước này.
Lãnh tụ Tối cao chịu trách nhiệm hoạch định và giám sát "các chính sách chung của Nhà nước Cộng hòa Hồi giáo Iran". Lãnh tụ tối cao là tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang, kiểm soát tình báo quân đội và các hoạt động an ninh; và có độc quyền tuyên chiến. Các lãnh đạo tư pháp, mạng lưới phát thanh, truyền hình trong nước, chỉ huy cảnh sát và các lực lượng quân đội cùng sáu trong số 12 thành viên Hội đồng Giám hộ được Lãnh tụ tối cao bổ nhiệm. Hội đồng Chuyên gia bầu và bãi nhiệm Lãnh tụ tối cao dựa trên cơ sở đánh giá và sự quý trọng của nhân dân.[101] Hội đồng Chuyên gia chịu trách nhiệm giám sát Lãnh tụ tối cao thi hành các trách nhiệm theo pháp luật.
Tổng thống là chức danh cao thứ hai sau Lãnh tụ tối cao. Tổng thống được bầu theo phổ thông đầu phiếu với nhiệm kỳ bốn năm. Ứng cử viên tổng thống phải được Hội đồng Giám hộ phê chuẩn. Tổng thống có nhiệm vụ thi hành Hiến pháp và thực hiện các quyền hành pháp, trừ những việc liên quan trực tiếp tới Lãnh tụ tối cao. Tổng thống bổ nhiệm, giám sát Hội đồng Bộ trưởng, phối hợp các quyết định của chính phủ, và lựa chọn các chính sách để đưa ra trước Quốc hội. Tám phó tổng thống và nội các gồm 21 bộ trưởng phục vụ dưới quyền Tổng thống, đều phải được Quốc hội thông qua. Khác với những nước khác, tổng thống không quản lý Lực lượng vũ trang. Dù Tổng thống bổ nhiệm Bộ trưởng Tình báo và Quốc phòng, thông thường Tổng thống phải tham khảo ý kiến của Lãnh tụ Tối cao trước khi đưa ra quyết định lựa chọn hai chức vụ đó để Quốc hội bỏ phiếu tín nhiệm.
Hội đồng Hiệp thương Hồi giáo là cơ quan lập pháp đơn viện, gồm 290 thành viên được bầu với nhiệm kỳ bốn năm. Hội đồng Hiệp thương Hồi giáo có nhiệm vụ làm luật, phê chuẩn điều ước quốc tế, và thông qua ngân sách nhà nước. Ứng cử viên và thành viên Hội đồng Hiệp thương Hồi giáo phải được Hội đồng Giám hộ Iran phê duyệt.
Lãnh tụ tối cao chỉ định người đứng đầu nhánh tư pháp, và người này lại chỉ định ra lãnh đạo các Tòa án tối cao và các trưởng công tố. Iran có nhiều kiểu tòa án, gồm cả các tòa công chúng để xử các vụ dân sự và tội phạm, các "tòa án cách mạng" xử một số loại hành vi, như tội chống lại an ninh quốc gia. Các quyết định của tòa án cách mạng là tối cao và không thể được tái thẩm. Tòa án Tăng lữ Đặc biệt xử lý các vụ tội phạm được cho là do các tăng lữ thực hiện, dù nó cũng xử cả các vụ liên quan tới người thế tục. Các chức năng của Tòa án Tăng lữ Đặc biệt độc lập với cơ cấu tòa án thông thường và chỉ tuân theo Lãnh tụ tối cao. Những phán xử của tòa này là tối cao và không được tái thẩm.
Các hội đồng
Hội đồng Giám hộ gồm 12 thành viên, sáu thành viên do Lãnh tụ Tối cao bổ nhiệm, sáu thành viên do Quốc hội bầu ra trong số luật gia do Bộ trưởng tư pháp đề cử (cũng do Lãnh tụ tối cao chỉ định). Hội đồng Giám hộ có trách nhiệm giải thích hiến pháp và có thể phủ quyết luật được Quốc hội thông qua. Nếu luật pháp không phù hợp với hiến pháp hay Sharia, nó sẽ được trao lại cho Quốc hội sửa đổi. Trong một lần thi hành quyền lực của mình, Hội đồng đã gây tranh cãi khi căn cứ trên một cách hiểu hẹp của hiến pháp Iran, phủ quyết các ứng cử viên Quốc hội.
Hội đồng chuyên gia họp một tuần mỗi năm, gồm 86 tăng lữ "đạo đức và thông thái" được bầu bởi những cá nhân trưởng thành có quyền bầu cử với nhiệm kỳ tám năm. Tương tự như các cuộc bầu cử tổng thống và Quốc hội, Hội đồng Giám hộ là cơ quan xác nhận tư cách của ứng cử viên vào Hội đồng chuyên gia. Hội đồng chuyên gia bầu ra Lãnh tụ tối cao và có quyền theo hiến pháp cách chức Lãnh tụ tối cao ở bất kỳ thời điểm nào. Tuy nhiên, Hội đồng này chưa từng phản đối bất kỳ một quyết định nào của Lãnh tụ tối cao.
Hội đồng xác định lợi ích quốc gia có quyền giải quyết tranh chấp giữa Quốc hội và Hội đồng Giám hộ và cũng là một cơ quan tư vấn của Lãnh tụ tối cao, biến nó trở thành một trong những cơ quan nắm nhiều quyền lực chính phủ nhất trong nước.
Các hội đồng địa phương được bầu theo kiểu phổ thông đầu phiếu với nhiệm kỳ 4 năm tại mọi thành phố và làng mạc ở Iran. Theo điều 7, Hiến pháp Iran, các hội đồng địa phương đó cùng với Quốc hội là những "tổ chức đưa ra quyết định và hành chính của quốc gia". Đoạn này của hiến pháp không được áp dụng cho tới tận năm 1999 khi các cuộc bầu cử hội đồng địa phương đầu tiên được tổ chức trên khắp đất nước. Các hội đồng có nhiều trách nhiệm, gồm bầu cử thị trưởng, giám sát các hoạt động tại khu vực; nghiên cứu xã hội, văn hoá, giáo dục, sức khoẻ, kinh tế và những yêu cầu chăm sóc xã hội bên trong khu vực của mình; đặt kế hoạch và phối hợp hành động với quốc gia trong việc thi hành các chương trình xã hội, kinh tế, xây dựng, văn hoá, giáo dục và các chương trình an sinh khác.
Phân cấp hành chính
Iran được chia thành năm khu vực với 31 tỉnh (Ostān), mỗi tỉnh được cai quản bởi một tỉnh trưởng được chỉ định (Ostāndār). Các tỉnh được chia thành các hạt (šahrestān), các quận (baxš) và các tiểu huyện (dehestā).
Quan hệ đối ngoại

Iran có quan hệ ngoại giao với 165 quốc gia. Sau năm 1979, Iran cắt đứt quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ và Israel.[102]
Iran có mối quan hệ đối địch với Ả Rập Xê Út do những khác biệt về hệ tư tưởng chính trị. Iran và Thổ Nhĩ Kỳ đã tham gia vào các cuộc xung đột ủy nhiệm hiện đại như tại Syria, Libya và Nam Kavkaz.[103][104][105] Tuy nhiên, họ cũng chia sẻ những lợi ích chung, chẳng hạn như vấn đề chủ nghĩa ly khai của người Kurd và cuộc khủng hoảng ngoại giao Qatar. Iran có mối quan hệ thân thiết và bền chặt với Tajikistan.[106][107][108][109]
Iran đã thành lập Trục Kháng chiến (Axis of Resistance), một liên minh gồm các chủ thể cam kết chống lại ảnh hưởng của Hoa Kỳ và Israel trong khu vực.[110][111] Các thành viên đáng chú ý nhất trong liên minh này bao gồm Hezbollah tại Liban, Phong trào Kháng chiến Hồi giáo và Các Lực lượng Huy động Nhân dân (PMF) tại Iraq, và phong trào Houthi tại Yemen. Đôi khi liên minh này bao gồm cả Hamas và nhiều nhóm chiến binh Palestine khác.[112][113] Iran có quan hệ kinh tế sâu sắc và liên minh với các nước Iraq, Liban, và từng có quan hệ như vậy với Syria, quốc gia từng được mô tả là "đồng minh thân cận nhất" của Iran.[114][115][116] Vào tháng 12 năm 2024, sự sụp đổ của chế độ Assad tại Syria, một đồng minh thân cận của Iran, là một thất bại nặng nề đối với ảnh hưởng chính trị của Iran trong khu vực.[117] Nga là một đối tác thương mại quan trọng, đặc biệt liên quan đến trữ lượng dầu mỏ dư thừa của nước này.[118][119] Cả hai chia sẻ mối quan hệ liên minh kinh tế và quân sự chặt chẽ và đều chịu sự trừng phạt nặng nề từ các quốc gia phương Tây.[120][121][122][123] Iran là quốc gia duy nhất ở Tây Á được mời gia nhập CSTO, tổ chức hiệp ước quốc tế do Nga đứng đầu tương tự như NATO.[124]
Quan hệ giữa Iran và Trung Quốc rất mạnh mẽ về mặt kinh tế; họ đã phát triển mối quan hệ hữu nghị, kinh tế và chiến lược. Năm 2021, Iran và Trung Quốc đã ký kết thỏa thuận hợp tác 25 năm nhằm tăng cường quan hệ giữa hai nước và bao gồm các thành phần "chính trị, chiến lược và kinh tế". Quan hệ Iran-Trung Quốc đã bắt nguồn từ ít nhất năm 200 trước Công nguyên và có thể còn sớm hơn thế.[125][126] Iran là một trong số ít các quốc gia trên thế giới có mối quan hệ tốt đẹp với cả Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc.[127] Iran là thành viên của hàng chục tổ chức quốc tế, bao gồm G-15, G-24, G-77, IAEA, IBRD, IDA, NAM, IDB, IFC, ILO, IMF, IMO, Interpol, OIC, OPEC, WHO và LHQ, và hiện có tư cách quan sát viên tại WTO.
Quân sự

Quân đội được tổ chức dưới một cấu trúc thống nhất là Các Lực lượng Vũ trang Cộng hòa Hồi giáo Iran, bao gồm Quân đội Cộng hòa Hồi giáo Iran (gồm Lục quân, Lực lượng Phòng không, Không quân và Hải quân); Quân đoàn Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (bao gồm Lục quân, Lực lượng Hàng không Vũ trụ, Hải quân, Lực lượng Quds và Basij); và Bộ Tư lệnh Cảnh sát (Faraja), phục vụ chức năng tương tự như hiến binh. Trong khi Quân đội thường trực (IRIAF) bảo vệ chủ quyền đất nước theo năng lực truyền thống, Vệ binh Cách mạng (IRGC) được giao nhiệm vụ đảm bảo sự toàn vẹn của nền Cộng hòa trước sự can thiệp của nước ngoài, các cuộc đảo chính và bạo loạn nội bộ.[128] Năm 2019, Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Donald Trump đã chính thức liệt Vệ binh Cách mạng vào danh sách tổ chức khủng bố nước ngoài. Đây là lần đầu tiên một thành phần của một nhà nước nước ngoài bị Mỹ chỉ định là tổ chức khủng bố.[129][130] Kể từ năm 1925, tất cả công dân nam 18 tuổi phải thực hiện nghĩa vụ quân sự khoảng 14 tháng trong IRIAF hoặc IRGC.[131][132]
Iran có hơn 610.000 quân thường trực và khoảng 350.000 quân dự bị, tổng cộng ít nhất hơn 1 triệu nhân sự quân sự, một trong những tỷ lệ công dân được huấn luyện quân sự cao nhất thế giới.[133][134][135][136] Basij, một lực lượng dân quân tự nguyện bán quân sự thuộc IRGC, có hơn 20 triệu thành viên, 600.000 người sẵn sàng được triệu tập ngay lập tức, 300.000 quân dự bị và một triệu người có thể được huy động khi cần thiết.[137][138][139] Faraja, lực lượng cảnh sát mặc sắc phục của Iran, có hơn 260.000 nhân sự thường trực. Hầu hết các tổ chức thống kê không tính Basij và Faraja vào báo cáo xếp hạng của họ.
Iran đứng thứ 7 về số lượng quân nhân tại ngũ[40] và thứ 9 về quy mô của cả lực lượng lục quân và lực lượng thiết giáp. Các lực lượng vũ trang của Iran lớn nhất Tây Á và sở hữu hạm đội Không quân Lục quân lớn nhất ở Trung Đông.[140][141][142] Iran nằm trong top 15 quốc gia về ngân sách quân sự.[143] Năm 2021, chi tiêu quân sự của nước này tăng lần đầu tiên sau 4 năm, lên 24,6 tỷ USD, chiếm 2,3% GDP quốc gia.[144] Ngân sách cho IRGC chiếm 34% tổng chi tiêu quân sự của Iran năm 2021.[145]
Kể từ cuộc cách mạng Hồi giáo, để vượt qua các lệnh cấm vận nước ngoài, Iran đã phát triển một nền công nghiệp quân sự nội địa có khả năng sản xuất xe tăng, xe bọc thép chở quân, tên lửa, tàu ngầm, tàu khu trục tên lửa, hệ thống radar, trực thăng, tàu hải quân và máy bay chiến đấu nội địa.[146] Các thông báo chính thức đã nhấn mạnh sự phát triển của vũ khí tiên tiến, đặc biệt là trong lĩnh vực tên lửa.[147] Do đó, Iran sở hữu kho tên lửa đạn đạo lớn nhất và đa dạng nhất ở Trung Đông và là quốc gia thứ 5 trên thế giới sở hữu công nghệ tên lửa siêu vượt âm.[148][149] Iran thiết kế và sản xuất nhiều loại máy bay không người lái (UAV).[150][151][152] Đây là một trong năm quốc gia trên thế giới có năng lực chiến tranh mạng và được xác định là "một trong những người chơi tích cực nhất trên trường mạng quốc tế".[153][154][155]
Sau việc Nga mua máy bay không người lái của Iran trong cuộc xâm lược Ukraina,[156][157][158] vào tháng 11 năm 2023, IRIAF đã hoàn tất các thỏa thuận để mua máy bay chiến đấu Sukhoi Su-35, trực thăng tấn công Mil Mi-28, các hệ thống phòng không và tên lửa của Nga.[159][160] Hải quân Iran đã có các cuộc tập trận chung với Nga và Trung Quốc.[161]
Chương trình hạt nhân
Chương trình hạt nhân của Iran bắt nguồn từ những năm 1950.[162] Iran đã khôi phục chương trình này sau cuộc cách mạng Hồi giáo, và chu trình nhiên liệu hạt nhân mở rộng của nước này, bao gồm cả năng lực làm giàu urani, đã trở thành chủ đề của các cuộc đàm phán quốc tế căng thẳng và các sắc lệnh trừng phạt.[163] Nhiều quốc gia đã bày tỏ lo ngại rằng Iran có thể chuyển hướng công nghệ hạt nhân dân sự sang một chương trình vũ khí.[164] Năm 2015, Iran và nhóm P5+1 đã đồng ý với Kế hoạch hành động toàn diện chung (JCPOA), nhằm mục đích chấm dứt các lệnh trừng phạt kinh tế để đổi lấy việc hạn chế sản xuất urani làm giàu.[165]
Tuy nhiên, vào năm 2018, Hoa Kỳ dưới thời chính quyền Trump đã rút khỏi thỏa thuận và tái áp đặt các lệnh trừng phạt. Điều này đã vấp phải sự phản đối từ phía Iran và các thành viên khác của nhóm P5+1.[166][167][168] Một năm sau, Iran bắt đầu giảm bớt sự tuân thủ. Đến năm 2020, Iran tuyên bố sẽ không còn tuân thủ bất kỳ giới hạn nào được đặt ra bởi thỏa thuận.[169][170]
Tiến trình kể từ đó đã đưa Iran đến trạng thái ngưỡng hạt nhân (nuclear threshold status).[171][172][173] Tính đến tháng 11 năm 2023, Iran đã làm giàu urani lên đến mức 60% hàm lượng phân hạch, gần đạt cấp độ vũ khí.[174][175][176][177] Một số nhà phân tích đã coi Iran là một cường quốc hạt nhân trên thực tế.[178][179][180]
Nhân quyền

Chính phủ Iran đã bị nhiều tổ chức quốc tế và chính phủ các nước lên án vì vi phạm nhân quyền.[182] Chính phủ thường xuyên đàn áp và bắt giữ những người chỉ trích chính phủ. Luật pháp Iran không công nhận các xu hướng tính dục khác nhau. Hoạt động tình dục giữa những người cùng giới là bất hợp pháp và có thể bị phạt tử hình.[183][184] Hình phạt tử hình là một hình phạt hợp pháp, và theo BBC, Iran "thực hiện nhiều vụ hành quyết hơn bất kỳ quốc gia nào khác, ngoại trừ Trung Quốc".[185] Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp Quốc Javaid Rehman đã báo cáo về tình trạng phân biệt đối xử đối với một số nhóm dân tộc thiểu số tại Iran.[186] Một nhóm các chuyên gia LHQ năm 2022 đã hối thúc Iran chấm dứt việc "đàn áp có hệ thống" đối với các nhóm tôn giáo thiểu số, nói thêm rằng các thành viên của Đạo Baháʼí đã bị bắt giữ, bị cấm vào đại học hoặc bị phá hủy nhà cửa.[187][188] Năm 2024, một cuộc điều tra của Báo cáo viên đặc biệt LHQ kết luận rằng Iran đã phạm tội diệt chủng đối với các nhóm thiểu số chính trị và tôn giáo trong các vụ thảm sát 1981–1982 và các vụ hành quyết hàng loạt năm 1988.[189]
Kiểm duyệt tại Iran được xếp hạng vào nhóm cực đoan nhất trên toàn thế giới.[190][191][192] Iran áp dụng kiểm duyệt internet nghiêm ngặt, với việc chính phủ liên tục chặn các mạng xã hội và các trang web khác.[193][194][195] Kể từ tháng 1 năm 2021, chính quyền đã chặn một số nền tảng mạng xã hội.[196]
Kết quả cuộc bầu cử năm 2006 đã gây tranh cãi rộng rãi, dẫn đến các cuộc biểu tình.[197][198][199][200] Các cuộc biểu tình Iran 2017–18 đã lan rộng khắp đất nước để phản ứng lại tình hình kinh tế và chính trị.[201] Đã có xác nhận chính thức rằng hàng nghìn người biểu tình bị bắt giữ.[202] Các cuộc biểu tình Iran 2019–20 bắt đầu vào ngày 15 tháng 11 tại Ahvaz, và lan rộng khắp cả nước sau khi chính phủ thông báo tăng giá nhiên liệu lên tới 300%.[203] Việc ngắt kết nối Internet hoàn toàn kéo dài một tuần đã đánh dấu một trong những đợt cắt Internet nghiêm trọng nhất ở bất kỳ quốc gia nào, và là cuộc đàn áp đẫm máu nhất của chính phủ đối với người biểu tình. Hàng chục nghìn người đã bị bắt và hàng trăm người đã bị giết chỉ trong vài ngày theo nhiều quan sát viên quốc tế, bao gồm Tổ chức Ân xá Quốc tế.[204]
Chuyến bay 752 của Ukraine International Airlines là một chuyến bay hành khách dân sự quốc tế theo lịch trình từ Tehran đến Kyiv, được khai thác bởi Ukraine International Airlines. Vào ngày 8 tháng 1 năm 2020, chiếc Boeing 737–800 thực hiện lộ trình này đã bị IRGC bắn hạ ngay sau khi cất cánh, giết chết tất cả 176 người trên máy bay và dẫn đến các cuộc biểu tình. Một cuộc điều tra quốc tế đã dẫn đến việc chính phủ thừa nhận việc bắn hạ, gọi đó là "lỗi con người".[205][206] Các cuộc biểu tình chống chính phủ tiếp theo bắt đầu vào ngày 16 tháng 9 năm 2022 sau khi một phụ nữ tên là Mahsa Amini qua đời khi bị cảnh sát giam giữ sau khi bị bắt bởi Tuần tra Hướng dẫn (Guidance Patrol), thường được biết đến với tên gọi là "cảnh sát đạo đức".[207][208][209][210] Cuộc đàn áp của chính phủ đối với các cuộc biểu tình đã được LHQ mô tả là tội ác chống lại loài người.[211]
Kinh tế
Tính đến năm 2024, Iran là nền kinh tế lớn thứ 19 trên thế giới (tính theo PPP - Sức mua tương đương). Đây là một nền kinh tế hỗn hợp bao gồm kế hoạch hóa tập trung, sở hữu nhà nước đối với dầu mỏ và các doanh nghiệp lớn khác, nông nghiệp làng xã, cùng các hoạt động kinh doanh thương mại và dịch vụ tư nhân quy mô nhỏ.[212] Dịch vụ đóng góp tỷ trọng lớn nhất vào cơ cấu GDP, tiếp theo là công nghiệp (khai khoáng và sản xuất) và nông nghiệp.[213] Những trụ cột đặc trưng của nền kinh tế này bao gồm lĩnh vực hydrocacbon, công nghiệp chế tạo và dịch vụ tài chính..[214] Với 10% trữ lượng dầu mỏ và 15% trữ lượng khí đốt của thế giới, Iran là một siêu cường năng lượng. Hơn 40 ngành công nghiệp đang tham gia trực tiếp vào Sở giao dịch chứng khoán Tehran.
Tehran là đầu tàu kinh tế của Iran.[215] Khoảng 30% lực lượng lao động khu vực công và 45% các công ty công nghiệp lớn của Iran đặt tại đây, và một nửa số nhân viên của các công ty này làm việc cho chính phủ.[216] Ngân hàng Trung ương Iran chịu trách nhiệm phát triển và duy trì tiền tệ chính của đất nước, là đồng rial Iran. Chính phủ không công nhận các công đoàn ngoại trừ các hội đồng lao động Hồi giáo, vốn phải chịu sự phê duyệt của người sử dụng lao động và các cơ quan an ninh.[217] Iran là quốc gia đầu tiên trên thế giới áp dụng thu nhập cơ bản quốc gia vào mùa thu năm 2010.[218] Tỷ lệ thất nghiệp ở mức 9% vào năm 2022.[219]
Thâm hụt ngân sách là một vấn đề triền miên, chủ yếu do các khoản trợ cấp lớn của nhà nước, bao gồm trợ cấp thực phẩm và đặc biệt là trợ cấp xăng dầu, tổng cộng lên tới 100 tỷ USD chỉ tính riêng các khoản trợ cấp năng lượng vào năm 2022.[220][221] Năm 2010, kế hoạch cải cách kinh tế là cắt giảm trợ cấp dần dần và thay thế bằng hỗ trợ xã hội có mục tiêu. Mục tiêu là chuyển dịch sang giá cả thị trường tự do, tăng năng suất và công bằng xã hội.[222] Chính quyền tiếp tục cải cách và cho biết sẽ đa dạng hóa nền kinh tế vốn phụ thuộc vào dầu mỏ. Iran đã phát triển ngành công nghiệp công nghệ sinh học, công nghệ nano và dược phẩm.[223] Chính phủ cũng đang tiến hành tư nhân hóa các ngành công nghiệp.
Iran sở hữu các ngành công nghiệp sản xuất hàng đầu Trung Đông về ô tô, giao thông vận tải, vật liệu xây dựng, thiết bị gia dụng, thực phẩm và hàng nông sản, khí tài quân sự, dược phẩm, công nghệ thông tin và hóa dầu.[224] Nước này nằm trong nhóm 5 quốc gia sản xuất hàng đầu thế giới về các sản phẩm mơ, anh đào, dưa chuột, dưa chuột bao tử, chà là, sung, hạt dẻ cười, mộc qua, quả óc chó, kiwi và dưa hấu.[225] Các lệnh trừng phạt quốc tế chống lại Iran đã gây thiệt hại nặng nề cho nền kinh tế.[226] Iran là một trong ba quốc gia chưa phê chuẩn Hiệp định Paris về hạn chế biến đổi khí hậu, mặc dù các học giả cho rằng điều này sẽ tốt cho đất nước.[227]
Iran chịu tình trạng lạm phát cao [228][229] và đặc biệt là giá thực phẩm tăng vọt. Một yếu tố đóng góp chính vào tình trạng lạm phát này là sự tham gia của IRGC (Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo) vào nền kinh tế,[230] đặc biệt là trong lĩnh vực nông nghiệp và thực phẩm, ngoài ra còn do chi tiêu đáng kể dành cho "Trục Kháng chiến" (Axis of Resistance) làm gia tăng thâm hụt công.[231]
Du lịch

Ngành du lịch của Iran đã tăng trưởng nhanh chóng trước đại dịch COVID-19, đạt gần 9 triệu lượt khách quốc tế vào năm 2019, trở thành điểm đến du lịch có tốc độ tăng trưởng nhanh thứ ba thế giới.[232][233]Năm 2022, ngành này đã mở rộng tỷ trọng đóng góp lên đến 5% tổng quy mô nền kinh tế.[234] Du lịch Iran đã chứng kiến mức tăng trưởng 43% trong năm 2023, trong năm nước này đã thu hút 6 triệu lượt khách quốc tế.[235] Chính phủ đã bãi bỏ yêu cầu thị thực đối với 60 quốc gia tính đến năm 2023.[236]
98% các chuyến đi của khách nước ngoài tới Iran là nhằm mục đích nghỉ dưỡng, trong khi chỉ 2% là vì mục đích công tác, cho thấy sức hấp dẫn của quốc gia này như một điểm đến du lịch.[237] Bên cạnh thủ đô, các điểm du lịch nổi tiếng nhất là Isfahan, Shiraz và Mashhad.[238] Lượng du khách từ các quốc gia Tây Á khác đã tăng 31% trong bảy tháng đầu năm 2023.[239] Du lịch nội địa của Iran thuộc hàng lớn nhất thế giới; du khách Iran đã chi tiêu 33 tỷ USD chỉ riêng trong năm 2021.[240][241][242] Iran dự kiến đầu tư tổng cộng 32 tỷ USD vào lĩnh vực du lịch đến năm 2026.[243]
Công nghiệp và dịch vụ

Iran là nhà sản xuất ô tô lớn thứ 16 trên thế giới, trong đó IKCO là hãng xe lớn nhất tại khu vực Trung Đông, Trung Á và Bắc Phi. Năm 2024, Iran xếp thứ 16 trong lĩnh vực sản xuất ô tô toàn cầu, xếp trên Anh, Ý và Nga.[244][245] Nước này đã chế tạo được 1,188 triệu chiếc ô tô trong năm 2023, đạt mức tăng trưởng 12% so với các năm trước đó. Iran xuất khẩu ô tô sang các quốc gia như Venezuela, Nga và Belarus. Từ năm 2008 đến 2009, Iran đã có bước nhảy vọt từ vị trí thứ 69 lên vị trí thứ 28 về tốc độ tăng trưởng sản xuất công nghiệp hàng năm [246]
Các nhà thầu Iran đã thắng nhiều gói thầu quốc tế trong các lĩnh vực xây dựng khác nhau như đập, cầu, đường bộ, tòa nhà, đường sắt, phát điện, cũng như các ngành công nghiệp khí đốt, dầu mỏ và hóa dầu. Năm 2011, khoảng 66 công ty công nghiệp của Iran đang thực hiện các dự án tại 27 quốc gia.[247] Iran đã xuất khẩu các dịch vụ kỹ thuật và công trình trị giá hơn 20 tỷ USD trong giai đoạn 2001–2011. Sự sẵn có của nguồn nguyên liệu thô trong nước, trữ lượng khoáng sản phong phú và nguồn nhân lực giàu kinh nghiệm đều đóng vai trò quan trọng trong việc thắng thầu.[248]

Ngành công nghiệp ô tô của Iran là ngành công nghiệp năng động thứ hai của Iran, sau ngành công nghiệp dầu khí. ITMCO là nhà sản xuất máy kéo lớn nhất ở Trung Đông. Iran là nhà sản xuất ô tô lớn thứ 12 trên thế giới. 45% các công ty công nghiệp lớn nằm tại Tehran, và gần một nửa số nhân công của họ làm việc cho chính phủ.[249] Các hợp tác xã do chính phủ bảo trợ và các hộ kinh doanh tại chợ bazaar là hai lực lượng chính nắm giữ ngành bán lẻ Iran. Đại đa số thực phẩm được tiêu thụ qua kênh chợ đường phố, với mức giá được ấn định bởi Cục Thống kê.[250]
Xây dựng là một trong những lĩnh vực quan trọng nhất tại Iran. Doanh thu hàng năm của ngành xây dựng lên tới 38,4 tỷ USD.[251] Ngân hàng Trung ương Iran cho biết 70% người dân Iran sở hữu nhà ở, với một lượng lớn tiền nhàn rỗi đang đổ vào thị trường nhà đất.[252][253] Iran được xếp trong nhóm 15 quốc gia có trữ lượng khoáng sản lớn nhất trên thế giới.[254][255] Iran hiện đã đạt được tự chủ trong việc thiết kế, xây dựng và vận hành các đập nước và nhà máy điện. Iran là một trong sáu quốc gia trên thế giới sản xuất được tuabin chạy bằng khí và hơi nước.[256]
Năng lượng

Iran được đánh giá là một siêu cường năng lượng, trong đó dầu mỏ đóng vai trò then chốt.[258][259] Tính đến năm 2023, Iran sản xuất 4% lượng dầu thô toàn cầu (3,6 triệu thùng hay 570.000 m³ mỗi ngày),[260] tạo ra 36 tỷ USD[261] doanh thu xuất khẩu và là nguồn thu ngoại tệ chính của đất nước.[262]
Trữ lượng dầu và khí đốt của Iran ước tính đạt 1,2 nghìn tỷ thùng;[263] nước này nắm giữ 10% trữ lượng dầu và 15% trữ lượng khí đốt của thế giới. Iran đứng thứ 3 thế giới về trữ lượng dầu mỏ [264] và là nhà xuất khẩu dầu mỏ lớn thứ 2 trong OPEC. Iran cũng sở hữu trữ lượng khí đốt lớn thứ 2 [265] và sản lượng khí đốt tự nhiên lớn thứ 3 toàn cầu. Năm 2019, Iran đã phát hiện một mỏ dầu ở miền nam với trữ lượng 50 tỷ thùng.[266][267][268][269]
Vào tháng 4 năm 2024, NIOC (Công ty Dầu khí Quốc gia Iran) đã phát hiện 10 mỏ dầu đá phiến khổng lồ, với tổng trữ lượng 2,6 tỷ thùng.[270][271][272]
Iran tự sản xuất 60–70% thiết bị công nghiệp trong nước, bao gồm tua-bin, máy bơm, chất xúc tác, thiết bị lọc dầu, tàu chở dầu, giàn khoan, giàn khoan ngoài khơi, tháp, đường ống và các thiết bị thăm dò.[273] Năm 2004, Iran đã khánh thành các nhà máy điện gió và địa nhiệt đầu tiên, và nhà máy nhiệt mặt trời đầu tiên bắt đầu hoạt động vào năm 2009. Iran là quốc gia thứ ba trên thế giới phát triển được công nghệ GTL (biến khí thành lỏng).[274]
Các xu hướng nhân khẩu học và quá trình đẩy mạnh công nghiệp hóa đã khiến nhu cầu điện năng tăng 8% mỗi năm. Mục tiêu của chính phủ về việc đạt công suất lắp đặt 53 GW vào năm 2010 dự kiến đạt được thông qua việc đưa vào vận hành các nhà máy điện khí mới, cũng như bổ sung năng lực thủy điện và điện hạt nhân. Nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của Iran đã đi vào hoạt động năm 2011.[275][276]
Mặc dù là một siêu cường năng lượng, tính đến giai đoạn 2024–2025, Iran vẫn phải chịu đựng một cuộc khủng hoảng năng lượng, biểu hiện qua nhiều đợt mất điện diện rộng.[277][278]
Khoa học và công nghệ

Iran đã đạt được những tiến bộ đáng kể trong khoa học và công nghệ, bất chấp các lệnh trừng phạt quốc tế. Trong các ngành khoa học y sinh, Viện Hóa sinh và Lý Iran sinh đang nắm giữ một chức danh Chủ tịch UNESCO về sinh học.[279] Năm 2006, các nhà khoa học Iran đã nhân bản vô tính thành công một con cừu tại Trung tâm Nghiên cứu Royan ở Tehran.[280] Nghiên cứu tế bào gốc của nước này nằm trong top 10 thế giới.[281] Iran đứng thứ 15 thế giới về phát triển công nghệ nano.[282][283][284]
Các nhà khoa học người Iran ở nước ngoài cũng đã có những đóng góp to lớn cho nền khoa học nhân loại. Năm 1960, Ali Javan đã đồng phát minh ra loại laser khí đầu tiên, trong khi lý thuyết tập mờ được giới thiệu bởi Lotfi A. Zadeh.[285] Bác sĩ tim mạch Tofy Mussivand đã phát minh và phát triển máy bơm tim nhân tạo đầu tiên, tiền thân của tim nhân tạo ngày nay. Tiếp nối các nghiên cứu về bệnh tiểu đường, chỉ số HbA1c đã được khám phá bởi Samuel Rahbar. Nhiều bài báo về lý thuyết dây cũng được công bố tại Iran. Năm 2014, nhà toán học người Iran Maryam Mirzakhani đã trở thành người phụ nữ đầu tiên, và là người Iran đầu tiên, nhận được Huy chương Fields, giải thưởng cao quý nhất trong lĩnh vực toán học.[286]
Cơ quan vũ trụ Iran

Cơ quan Vũ trụ Iran được thành lập vào năm 2004. Iran chính thức trở thành quốc gia có khả năng phóng vệ tinh lên quỹ đạo vào năm 2009 [287] và là thành viên sáng lập của Ủy ban Liên Hợp Quốc về Sử dụng Hòa bình Không gian Vũ trụ (COPUOS). Iran đã đưa vệ tinh được chế tạo trong nước mang tên Omid vào quỹ đạo đúng dịp kỷ niệm 30 năm Cách mạng Hồi giáo vào năm 2009,[288] thông qua phương tiện phóng dùng một lần đầu tiên của nước này là Safir. Nước này trở thành quốc gia thứ 9 trên thế giới có khả năng vừa sản xuất vệ tinh vừa phóng vệ tinh vào không gian bằng bệ phóng nội địa.[289] Tên lửa Simorgh, được phóng vào năm 2016, là thế hệ kế thừa của Safir.[290]
Tháng 1 năm 2024, Iran đã phóng vệ tinh Soraya lên quỹ đạo cao nhất từ trước đến nay của nước này (750 km),[291][292] đánh dấu một cột mốc quan trọng của ngành hàng không vũ trụ quốc gia.[293][294] Vệ tinh này được phóng bởi tên lửa Qaem 100.[295][296] Cũng trong thời gian này, Iran đã sử dụng tên lửa đẩy Simorgh để đưa thành công 3 vệ tinh nội địa là Mahda, Kayan và Hatef vào quỹ đạo.[297] [298][299] Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, quốc gia này phóng đồng thời ba vệ tinh vào không gian.[300][301] Mục đích của ba vệ tinh này là thử nghiệm các hệ thống phụ trợ tiên tiến, công nghệ định vị không gian và truyền thông băng tần hẹp.[302]
Vào tháng 2 năm 2024, vệ tinh chụp ảnh nội địa Pars 1 của Iran đã được phóng lên quỹ đạo từ lãnh thổ Nga.[303][304] Đây là lần hợp tác phóng vệ tinh thứ hai giữa hai nước (trước đó Nga đã phóng vệ tinh viễn thám Khayyam của Iran từ Kazakhstan vào tháng 8 năm 2022), cho thấy sự hợp tác khoa học sâu rộng giữa Iran và Nga.[305][306]
Nhân khẩu
Dân số Iran đã tăng trưởng nhanh chóng từ khoảng 19 triệu người vào năm 1956 lên khoảng 85 triệu người vào tháng 2 năm 2023.[307] Tỷ suất sinh của Iran đã giảm mạnh, từ 6,5 trẻ trên một phụ nữ xuống còn khoảng 1,7 vào hai thập kỷ sau đó,[308][309][310] dẫn đến tỷ lệ tăng trưởng dân số khoảng 1,39% vào năm 2018.[311] Do cơ cấu dân số trẻ, các nghiên cứu dự báo rằng sự tăng trưởng sẽ tiếp tục chậm lại cho đến khi ổn định ở mức khoảng 105 triệu người vào năm 2050.[312][313][314][315]
Iran tiếp nhận một trong những quần thể người tị nạn lớn nhất, với gần một triệu người,[316] chủ yếu đến từ Afghanistan và Iraq.[317] Tính đến năm 2025, Iran là nơi cư trú của ước tính 4 triệu người di cư Afghanistan và người tị nạn.[318] Theo Hiến pháp Iran, chính phủ có nghĩa vụ đảm bảo mọi công dân đều được tiếp cận an sinh xã hội, bao gồm hưu trí, thất nghiệp, tuổi già, khuyết tật, tai nạn, thiên tai, y tế và các dịch vụ chăm sóc, điều trị y tế.[319] Khoản này được chi trả bởi nguồn thu từ thuế và thu nhập từ các khoản đóng góp công cộng.[320]
Iran có một trong những tỷ lệ tăng trưởng đô thị cao nhất thế giới. Từ năm 1950 đến năm 2002, tỷ lệ dân số thành thị đã tăng từ 27% lên 60%.[321] Dân số Iran tập trung ở nửa phía tây, đặc biệt là ở phía bắc, tây bắc và phía tây.[322] Tehran, với dân số khoảng 9,4 triệu người, là thủ đô và thành phố lớn nhất của Iran. Thành phố đông dân thứ hai của Iran, Mashhad, có dân số khoảng 3,4 triệu người và là thủ phủ của tỉnh Razavi Khorasan. Isfahan có dân số khoảng 2,2 triệu người và là thành phố đông dân thứ ba của Iran. Đây là thủ phủ của Tỉnh Isfahan và từng là thủ đô thứ ba của Đế quốc Safavid.
Cộng đồng Do Thái ở Iran được ước tính hơn ba triệu người, đa số họ đã di cư sang Bắc Mỹ, Tây Âu, và Nam Mỹ sau cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran. Iran cũng có số lượng người tị nạn đông nhất thế giới, với hơn một triệu người, đa số từ Afghanistan và Iraq. Chính sách chính thức của chính phủ và các nhân tố xã hội muốn tái hồi cư số người này.[323][324][325]
Đô thị hóa
Iran là một trong những quốc gia có tốc độ tăng trưởng đô thị cao nhất thế giới. Từ năm 1950 đến 2002, tỷ lệ dân số thành thị tăng từ 27% lên 60%. Liên Hợp Quốc dự đoán đến năm 2030, 80% dân số sẽ là dân thành thị. Hầu hết những người di cư đã định cư xung quanh các thành phố Tehran, Isfahan, Ahvaz và Qom
Tehran, với dân số khoảng 8,8 triệu người (điều tra dân số năm 2016), là thủ đô và thành phố lớn nhất của Iran. Đây là một trung tâm kinh tế và văn hóa, và là trung tâm thông tin liên lạc và giao thông của cả nước.
Mashhad, thành phố đông dân thứ hai của đất nước, với khoảng 3,3 triệu người (điều tra dân số năm 2016) và là thủ phủ của tỉnh Razavi Khorasan. Đền Imam Reza tọa lạc tại thành phố này, đây là một thánh địa linh thiêng trong Hồi giáo Shia. Khoảng 15 đến 20 triệu người hành hương viếng thăm đền thờ mỗi năm.
Isfahan có dân số khoảng 2,2 triệu người (điều tra dân số năm 2016) và là thành phố đông dân thứ ba của Iran. Đây là thủ phủ của tỉnh Isfahan, và cũng là thủ đô thứ ba của Đế chế Safavid. Đây là nơi có nhiều di tích lịch sử, bao gồm Quảng trường Shah nổi tiếng, Siosepol và các nhà thờ tại phố Jolfâ-ye của người Armenia. Đây cũng là nơi có trung tâm mua sắm lớn thứ bảy thế giới, Trung tâm thành phố Isfahan.
Thành phố đông dân thứ tư của Iran, Karaj, có dân số khoảng 1,9 triệu người (điều tra dân số năm 2016). Đây là thủ phủ của tỉnh Alborz, và nằm cách Teheran 20 km về phía tây, dưới chân dãy núi Alborz. Là một thành phố công nghiệp lớn ở Iran, với các nhà máy lớn sản xuất đường, dệt, may và rượu.
Với dân số khoảng 1,7 triệu người (điều tra dân số năm 2016), Tabriz là thành phố đông dân thứ năm của Iran và là nơi đông dân thứ hai cho đến cuối những năm 1960. Đây là thủ đô đầu tiên của Đế chế Safavid và hiện là thủ phủ của tỉnh Đông Azerbaijan. Nó cũng được coi là thành phố công nghiệp lớn thứ hai của đất nước (sau Tehran).
Shiraz, với dân số khoảng 1,8 triệu người (điều tra dân số năm 2016), là thành phố đông dân thứ sáu của Iran. Đây là thủ phủ của tỉnh Fars, và cũng là thủ đô của Iran dưới triều đại của vương triều Zand. Nó nằm gần tàn tích Persepolis và Pasargadae, hai trong số bốn thủ đô của Đế chế Achaemenid.
Ngôn ngữ
Đa số dân chúng sử dụng một trong những ngôn ngữ Iran, gồm ngôn ngữ chính thức, tiếng Ba Tư. Trong khi về số lượng, tỷ lệ và cách định nghĩa các dân tộc khác nhau ở Iran hiện vẫn còn đang gây tranh cãi, các nhóm sắc tộc chính và thiểu số gồm người Ba Tư (51%), Azeris (24%), Gilaki và Mazandarani (8%), Kurds (7%), Ả rập (3%), Baluchi (2%), Lurs (2%), Turkmens (2%), Qashqai, Armenia, Ba Tư Do Thái, Gruzia, người Assyri, Circassia, Tats,Pashtuns và các nhóm khác (1%).[326] Số lượng người sử dụng tiếng Ba Tư là tiếng mẹ đẻ tại Iran được ước tính khoảng 40 triệu.[327] Phương tiện truyền thông đại chúng, hệ thống giáo dục và việc di cư tới các thành phố lớn khiến đa số dân Iran nói và hiểu được tiếng Ba Tư. Iran có tỷ lệ biết đọc viết là 79.4%.
Tôn giáo
- Hồi giáo (99,4%)
- Khác (0,60%)
Đa số dân Iran là người Hồi giáo; 90% thuộc nhánh Shi'a của Đạo Hồi, tôn giáo chính thức của quốc gia và khoảng 9% thuộc nhánh Sunni (đa số họ là người Kurds), đồng thời Iran cũng là quốc gia có số dân theo đạo Hồi đông nhất Trung Đông. Số còn lại là thiểu số theo các tôn giáo phi Hồi giáo, chủ yếu là Bahá'ís, Mandeans, Hỏa giáo, Do Thái giáo và Thiên chúa giáo. Ba nhóm thiểu số tôn giáo cuối cùng ở trên được công nhận và bảo vệ, và được dành riêng ghế bên trong Majles (Quốc hội). Trái lại, Đức tin Bahá'í, thiểu số tôn giáo lớn nhất ở Iran, không được chính thức công nhân, và từng bị đàn áp trong thời gian tồn tại ở Iran. Từ cuộc cách mạng năm 1979 những vụ đàn áp và hành quyết ngày càng tăng. Những vụ đàn áp Bahá'ís gần đây khiến Cao uỷ nhân quyền Liên hiệp quốc phải đề cập trong bản báo cáo ngày 20 tháng 3 năm 2006 rằng "những hành động đàn áp tôn giáo ngày càng tăng gần đây cho thấy tình hình đối xử với các thiểu số tôn giáo ở Iran, trên thực tế, đang xấu đi." [329]
Giáo dục

Hệ thống giáo dục tại Iran mang tính tập trung cao. Bậc K–12 chịu sự quản lý của Bộ Giáo dục. Giáo dục đại học chịu sự quản lý của Bộ Khoa học và Công nghệ. Tỷ lệ biết chữ ở người từ 15 tuổi trở lên tại Iran đạt 86% tính đến năm 2016[cập nhật], trong đó tỷ lệ này ở nam giới (90%) cao hơn đáng kể so với nữ giới (81%). Chi tiêu của chính phủ dành cho giáo dục chiếm khoảng 4% GDP.[330]
Điều kiện để theo học bậc đại học là phải có bằng tốt nghiệp trung học phổ thông và vượt qua Kỳ thi Tuyển sinh Đại học Iran. Nhiều học sinh tham gia khóa học dự bị đại học kéo dài từ một đến hai năm.[331] Giáo dục đại học ở Iran bao gồm các cấp bậc văn bằng khác nhau: bằng cao đẳng (hai năm), bằng cử nhân (bốn năm) và bằng thạc sĩ (hai năm); sau khi hoàn thành chương trình thạc sĩ, ứng viên cần vượt qua một kỳ thi khác để được tiếp tục theo học chương trình tiến sĩ.[332]
Y tế

Dịch vụ chăm sóc sức khỏe được cung cấp bởi hệ thống công lập, khu vực tư nhân và các tổ chức phi chính phủ (NGO).[334] Iran là quốc gia duy nhất trên thế giới có hoạt động buôn bán nội tạng hợp pháp.[335] Iran đã mở rộng được dịch vụ y tế dự phòng công cộng thông qua việc thiết lập một mạng lưới chăm sóc sức khỏe ban đầu rộng khắp. Nhờ đó, tỷ lệ tử vong ở trẻ em và bà mẹ đã giảm đáng kể, đồng thời tuổi thọ khi sinh cũng tăng lên. Xếp hạng về kiến thức y khoa của Iran đứng thứ 17 toàn cầu và đứng đầu tại khu vực Trung Đông và Bắc Phi. Xét về chỉ số sản phẩm khoa học y tế, Iran xếp hạng 16 trên thế giới.[336] Iran đang nhanh chóng nổi lên như một điểm đến được ưa chuộng cho du lịch y tế.[41]
Iran cũng đối mặt với vấn đề chung của các quốc gia có cơ cấu dân số trẻ khác trong khu vực, đó là việc phải bắt kịp đà tăng trưởng của nhu cầu về dịch vụ công vốn đã rất lớn. Sự gia tăng tỷ lệ tăng trưởng dân số được dự báo sẽ làm tăng nhu cầu về cơ sở hạ tầng và dịch vụ y tế công cộng tại nước này.[337] Vào năm 2016, khoảng 90% người dân Iran đã có bảo hiểm y tế.[338]
Văn hoá
Iran có một lịch sử nghệ thuật, âm nhạc, kiến trúc, thi ca, triết học, truyền thống, và hệ tư tưởng dài lâu.
Văn học Ba Tư được các học giả Ba Tư cũng như nước ngoài đánh giá rất cao. Ngôn ngữ Ba Tư đã được sử dụng trong hơn 2.500 năm và để lại những dấu ấn rõ rệt trong ngôn ngữ viết. Thơ ca Iran được cả thế giới chú ý vì những dòng thơ và bài ca tuyệt đẹp với các nhà thơ như Hafez, Rumi, Omar Khayyam, và Firdowsi.
Với 300 giải thưởng quốc tế trong hai nhăm năm qua, các bộ phim Iran tiếp tục được đón nhận trên khắp thế giới. Có lẽ đạo diễn nổi tiếng nhất là Abbas Kiarostami. Toàn bộ các phương tiện truyền thông ở Iran đều bị kiểm soát trực tiếp hay gián tiếp từ nhà nước và phải được Bộ hướng dẫn Hồi giáo cho phép. Trong số này gồm cả Internet, đang ngày càng trở thành phương tiện tiếp cận thông tin và thể hiện bản thân phổ biến nhất của giới trẻ. Iran là nước có số lượng bloggers đứng thứ tư thế giới.
Sự tìm kiếm công bằng xã hội và sự công bằng là một đặc điểm quan trọng trong văn hoá Iran. Sự tôn trọng người già và sự hiếu khách cũng là một phần không thể thiếu trong phép xã giao Iran.
Năm mới của Iran (Norouz) diễn ra ngày 21 tháng 3, ngày đầu tiên của mùa xuân. Norouz được UNESCO liệt vào danh sách Các di sản truyền khẩu và phi vật thể Nhân loại năm 2004.[339]
Trong cuốn sách, New Food of Life của mình, Najmieh Batmanglij đã viết rằng "thức ăn ở Iran có nhiều điểm chung với văn hoá ẩm thực vùng Trung Đông, nhưng thường được coi là tinh vi và sáng tạo nhất trong số đó, nhiều màu sắc và phức tạp như một tấm thảm Ba Tư."
Ngành dệt thảm của Iran có nguồn gốc từ thời đại đồ đồng, và là một trong những biểu hiện nổi bật nhất của nghệ thuật Iran. Iran là nhà sản xuất và xuất khẩu thảm thủ công lớn nhất thế giới, sản xuất 3/4 tổng sản lượng thảm của thế giới và chiếm 30% thị phần xuất khẩu của thế giới [340][341]
Nghệ thuật
Iran sở hữu một trong những di sản nghệ thuật phong phú nhất lịch sử với thế mạnh trải dài trên nhiều lĩnh vực, bao gồm kiến trúc, hội họa, văn học, âm nhạc, chế tác kim loại, chế tác đá, dệt, thư pháp và điêu khắc. Qua các thời kỳ, sự giao thoa với các nền văn minh lân cận luôn đóng vai trò quan trọng; về sau, nghệ thuật Ba Tư vừa tiếp thu, vừa đóng góp ảnh hưởng to lớn, trở thành một phần không thể thiếu trong phong cách rộng lớn của nghệ thuật Hồi giáo.
Kể từ thời Đế quốc Achaemenes (550–330 TCN), triều đình của các triều đại kế tiếp đã định hình phong cách nghệ thuật Ba Tư; chính sự bảo trợ của hoàng gia đã lưu lại nhiều kiệt tác ấn tượng nhất còn tồn tại đến ngày nay. Phong cách trang trí dày đặc với bố cục hình học của Hồi giáo khi du nhập vào Iran đã phát triển thành một vẻ đẹp thanh tao và hài hòa. Phong cách này kết hợp các họa tiết thực vật với những mô-típ Trung Hoa như dải mây, cùng hình tượng động vật thường được thể hiện ở tỷ lệ nhỏ hơn. Dưới thời Đế quốc Safavid vào thế kỷ 16, phong cách này được ứng dụng rộng rãi trên nhiều loại hình nghệ thuật và được lan tỏa từ giới nghệ sĩ cung đình.[343]
Đến thời đại Sasan, nghệ thuật Iran đã trải qua một cuộc phục hưng.[344] Trong thời Trung cổ, nghệ thuật Sasan đóng vai trò then chốt trong việc hình thành nên nghệ thuật trung cổ tại cả châu Âu và châu Á.[345][346][347][348] Kỷ nguyên Safavid được mệnh danh là Thời kỳ Hoàng kim của nghệ thuật Iran.[349] Nghệ thuật Safavid có ảnh hưởng rõ rệt lên người Ottoman, người Mughal và các vương quốc Deccan. Ngoài ra, thông qua thời trang và kiến trúc sân vườn, nền nghệ thuật này còn tác động đến châu Âu trong giai đoạn thế kỷ 11–17.
Nghệ thuật đương đại của Iran bắt nguồn từ Kamal-ol-molk, một họa sĩ hiện thực lỗi lạc tại triều đình Qajar. Ông là người đã tác động mạnh mẽ đến các quy chuẩn hội họa và áp dụng phong cách tự nhiên chủ nghĩa nhằm cạnh tranh với các tác phẩm nhiếp ảnh. Một trường mỹ thuật mới của Iran được ông thành lập vào năm 1928, kéo theo đó là sự ra đời của phong cách hội họa được gọi là "phong cách quán cà phê". Các nghệ sĩ hiện đại tiên phong của Iran bắt đầu xuất hiện cùng sự du nhập của những luồng ảnh hưởng mới từ phương Tây trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Nền nghệ thuật đương đại khởi nguồn vào cuối những năm 1940, và phòng trưng bày nghệ thuật hiện đại đầu tiên của Tehran mang tên Apadana đã được khai trương vào năm 1949 bởi Mahmud Javadipur, Hosein Kazemi và Hushang Ajudani.[350] Các phong trào mới này đã nhận được sự ủng hộ chính thức vào thập niên 1950,[351] tạo tiền đề cho sự nổi lên của các nghệ sĩ xuất chúng như Marcos Grigorian.[352]
Văn học
Truyền thống văn học cổ xưa nhất của Iran thuộc về tiếng Avesta, một ngôn ngữ Iran cổ và là ngôn ngữ thiêng liêng của kinh Avesta, nơi lưu giữ các huyền tích và văn bản tín ngưỡng của Hỏa giáo (Zoroaster) cũng như tôn giáo Iran cổ đại.[353][354] Tiếng Ba Tư được sử dụng và phát triển rộng rãi thông qua các xã hội chịu ảnh hưởng văn hóa Ba Tư ở Tiểu Á, Trung Á và Nam Á, để lại những tác động sâu sắc lên văn học Ottoman và văn học Mughal, cùng nhiều nền văn học khác. Iran là quê hương của nhiều nhà thơ trung đại lừng danh, tiêu biểu là Rumi, Ferdowsi, Hafez, Saadi Shirazi, Omar Khayyam và Nizami Ganjavi.[355]
Được tôn vinh là một trong những nền văn học vĩ đại của nhân loại,[356] và được đại thi hào Goethe đánh giá là một trong bốn trụ cột chính của văn học thế giới,[357] văn học Ba Tư có nguồn gốc từ các tác phẩm còn sót lại của tiếng Ba Tư trung đại và tiếng Ba Tư cổ. Trong đó, tiếng Ba Tư cổ có niên đại từ tận năm 522 TCN, cũng là thời điểm ra đời của văn bia Achaemenes sớm nhất còn tồn tại: Văn bia Behistun. Tuy nhiên, phần lớn các tác phẩm văn học Ba Tư hiện còn lưu giữ được lại xuất phát từ thời kỳ sau cuộc chinh phục của người Hồi giáo vào k. năm 650 sau Công nguyên. Sau khi nhà Abbas lên nắm quyền (750 CN), người Iran đã trở thành các thư lại và quan chức trong bộ máy của Đế quốc Hồi giáo, và ngày càng đóng vai trò quan trọng với tư cách là những nhà văn, nhà thơ của đế quốc này. Văn học tiếng Ba Tư Mới (New Persian) đã trỗi dậy và hưng thịnh tại Khorasan và Transoxiana.[358]
Di sản thế giới
Văn hóa và lịch sử phong phú của Iran được phản ánh qua 29 Di sản thế giới được UNESCO công nhận, nhiều nhất tại Trung Đông và và nhiều thứ 10 trên thế giới. Những di sản này bao gồm Persepolis, Quảng trường Naghsh-e Jahan, Chogha Zanbil, Pasargadae, Cung điện Golestan, Arg-e Bam, Dòng chữ Behistun, Shahr-e Sukhteh, Susa, Takht-e Soleyman, Rừng Hyrcan, thành phố Yazd và nhiều nơi khác. Iran có 26 Di sản văn hóa phi vật thể, xếp hạng 4 trên toàn thế giới về số lượng.[359][360]
Truyền thông

Tập đoàn truyền thông lớn nhất của Iran là IRIB thuộc sở hữu của nhà nước. Bộ Văn hóa và Hướng dẫn Hồi giáo chịu trách nhiệm về chính sách văn hóa, bao gồm các hoạt động liên quan đến truyền thông và thông tin.[361] Hầu hết các tờ báo xuất bản tại Iran đều bằng tiếng Ba Tư, ngôn ngữ chính thức của đất nước. Các ấn phẩm định kỳ được lưu hành rộng rãi nhất của đất nước đều có trụ sở tại Tehran, trong số đó có các tờ Etemad, Ettela'at, Kayhan, Hamshahri, Resalat, và Shargh.[241] Tehran Times, Iran Daily, và Financial Tribune nằm trong số những tờ báo tiếng Anh nổi tiếng có trụ sở tại Iran.
Iran xếp thứ 17 trong số các quốc gia theo số lượng người sử dụng Internet. Google Tìm kiếm là công cụ tìm kiếm được sử dụng rộng rãi nhất tại Iran và Instagram là dịch vụ mạng xã hội trực tuyến phổ biến nhất.[362] Việc truy cập trực tiếp vào nhiều trang web phổ biến trên toàn thế giới đã bị chặn ở Iran, bao gồm cả Facebook, trang này đã bị chặn từ năm 2009. Khoảng 90% hoạt động thương mại điện tử của Iran diễn ra trên cửa hàng trực tuyến Digikala của nước này, nơi có khoảng 750.000 lượt khách truy cập mỗi ngày và là cửa hàng trực tuyến được truy cập nhiều nhất ở khu vực Trung Đông.[363]
Ẩm thực

Các món chính của Iran bao gồm nhiều loại kebab, pilaf, món hầm (khoresh), súp và āsh, cùng trứng ốp lết. Các bữa trưa và bữa tối thường đi kèm với các món phụ như sữa chua trắng hoặc mast-o-khiar, sabzi, salad Shirazi, và torshi, và có thể tiếp nối bởi các món như borani, Mirza Qasemi, hoặc kashk e bademjan. Trong văn hóa Iran, trà được tiêu thụ rộng rãi.[364][365] Iran là nhà sản xuất trà lớn thứ bảy thế giới.[366] Một trong những món tráng miệng phổ biến nhất của Iran là falude.[367] Ngoài ra còn có món kem nghệ tây phổ biến, được gọi là Bastani Sonnati ("kem truyền thống"),[368] đôi khi được dùng kèm với nước ép cà rốt.[369] Iran cũng nổi tiếng với món trứng cá muối.[370]
Các món chính điển hình của Iran là sự kết hợp giữa gạo với thịt, rau và các loại hạt. Các loại thảo mộc thường xuyên được sử dụng, cùng với các loại trái cây như mận, lựu, mộc qua, mận khô, mơ và nho khô. Các loại gia vị và hương liệu đặc trưng của Iran như nghệ tây, bạch đậu khấu, và chanh khô được trộn và sử dụng trong nhiều món ăn khác nhau.
Thể thao
Iran là nơi khai sinh của môn polo,[371][372][373] còn được biết đến với tên địa phương là chogan, với những ghi chép sớm nhất được cho là thuộc về người Media cổ đại.[374] Vật tự do theo truyền thống được coi là môn thể thao quốc gia, và các đô vật Iran đã nhiều lần vô địch thế giới. Môn vật truyền thống của Iran, được gọi là koshti e pahlevāni ("vật anh hùng"), được đăng ký trong danh sách Di sản văn hóa phi vật thể của UNESCO.[375] Ủy ban Olympic Quốc gia của Iran được thành lập vào năm 1947. Các đô vật và vận động viên cử tạ Iran đã đạt được những thành tích cao nhất tại Thế vận hội cho đất nước. Năm 1974, Iran trở thành quốc gia đầu tiên tại Tây Á đăng cai Đại hội Thể thao châu Á.[376][377][378]
Là một quốc gia miền núi, Iran là địa điểm thích hợp cho trượt tuyết, trượt ván tuyết, đi bộ đường dài, leo núi đá,[379] và leo núi.[380][381] Nơi đây có nhiều khu nghỉ dưỡng trượt tuyết, nổi tiếng nhất là Tochal, Dizin, và Shemshak.[382] Trong đó Dizin là khu lớn nhất, đã được FIS cấp phép để tổ chức các cuộc thi quốc tế.[383]
Bóng đá là môn thể thao phổ biến nhất tại Iran, với đội tuyển quốc gia nam Iran đã từng ba lần vô địch Cúp châu Á. Đội tuyển bóng đá nam của Iran xếp hạng 2 tại châu Á và hạng 18 trên Bảng xếp hạng FIFA tính đến tháng 4 năm 2025[cập nhật].[384] Sân vận động Azadi tại Tehran là sân vận động bóng đá lớn nhất tại Tây Á và nằm trong danh sách 20 sân vận động lớn nhất thế giới.[385] Bóng chuyền là môn thể thao phổ biến thứ hai tại Iran.[386][387] Với việc giành chức vô địch Giải vô địch bóng chuyền nam châu Á năm 2011 và 2013, đội tuyển bóng chuyền quốc gia nam Iran được xem là đội mạnh thứ 2 tại châu Á, đội tuyển này xếp hạng 15 trên Bảng xếp hạng bóng chuyền FIVB tính đến tháng 1 năm 2025[cập nhật]. Bóng rổ cũng rất phổ biến tại Iran, với đội tuyển quốc gia nam đã giành ba chức vô địch châu Á kể từ năm 2007.[388]
Xem thêm
Tham khảo
- ^ Jeroen Temperman (2010). State-Religion Relationships and Human Rights Law: Towards a Right to Religiously Neutral Governance. Brill. tr. 87–. ISBN 978-90-04-18148-9.
The official motto of Iran is Takbir ("God is the Greatest" or "God is Great"). Transliteration Allahu Akbar. As referred to in art. 18 of the constitution of Iran (1979). The de facto motto however is: "Independence, freedom, the Islamic Republic."
- ^ a b "The World Factbook – Iran". Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 21 tháng 4 năm 2008.
- ^ Vatanka, Alex (ngày 30 tháng 4 năm 2015). "The Authoritarian Resurgence: Iran Abroad". Middle East Institute (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2018.
- ^ Fisher, Max. "How Iran Became an Undemocratic Democracy". The New York Times (bằng tiếng Anh). Số ngày 17 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2018.
- ^ "The Big Five Countries – Iran". www.resurgentdictatorship.org. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2018.
- ^ Buchta, Wilfried. "Taking Stock of a Quarter Century of the Islamic Republic of Iran" (PDF). Harvard Law School. Harvard Law School. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 8 tháng 9 năm 2015. Truy cập ngày 2 tháng 11 năm 2015.
[...] the Islamic Republic's political system, a theocratic-republican hybrid [...]
- ^ نقد-روزنامه-شرق-بر-سخنان-هاشمی-شاهرودی-مجمع-تشخیص-معادل-مجلس (bằng tiếng Ba Tư). ngày 10 tháng 2 năm 2018.
- ^ Sarkhosh Curtis, Vesta; Stewart, Sarah (2005), Birth of the Persian Empire: The Idea of Iran, London: I.B. Tauris, tr. 108, ISBN 9781845110628,
Similarly the collapse of Sassanian Eranshahr in AD 650 did not end Iranians' national idea. The name "Iran" disappeared from official records of the Saffarids, Samanids, Buyids, Saljuqs and their successor. But one unofficially used the name Iran, Eranshahr, and similar national designations, particularly Mamalek-e Iran or "Iranian lands", which exactly translated the old Avestan term Ariyanam Daihunam. On the other hand, when the Safavids (not Reza Shah, as is popularly assumed) revived a national state officially known as Iran, bureaucratic usage in the Ottoman empire and even Iran itself could still refer to it by other descriptive and traditional appellations.
- ^ a b Andrew J. Newman (ngày 21 tháng 4 năm 2006). Safavid Iran: Rebirth of a Persian Empire. I.B. Tauris. ISBN 978-1-86064-667-6. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ "Iran Population (2025)". Worldometer.
- ^ a b c d "World Economic Outlook Database, April 2025 Edition. (Iran)". Quỹ Tiền tệ Quốc tế. ngày 22 tháng 4 năm 2025. Truy cập ngày 30 tháng 5 năm 2025.
- ^ "Gini Index coefficient". The World Factbook. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 7 năm 2021. Truy cập ngày 24 tháng 9 năm 2024.
- ^ "Human Development Report 2025" (PDF). Chương trình Phát triển của Liên Hợp Quốc. ngày 6 tháng 5 năm 2025. Lưu trữ (PDF) bản gốc ngày 6 tháng 5 năm 2025. Truy cập ngày 6 tháng 5 năm 2025.
- ^ ""CESWW" – Definition of Central Eurasia". Cesww.fas.harvard.edu. Bản gốc lưu trữ ngày 5 tháng 8 năm 2010. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2010.
- ^ "Iran Guide". National Geographic. ngày 14 tháng 6 năm 2013. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 12 năm 2009. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ Lỗi chú thích: Thẻ
<ref>sai; không có nội dung trong thẻ ref có tênIran.population - ^ "National Census Preliminary Results Released: Iran's Urban Population Up". Financial Tribune (bằng tiếng Anh). ngày 13 tháng 3 năm 2017. Truy cập ngày 28 tháng 5 năm 2017.
- ^ "Iran's Strategy in the Strait of Hormuz". The Diplomat. Bản gốc lưu trữ ngày 8 tháng 12 năm 2015. Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2015.
- ^ a b CIA World Factbook. "Iran". Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 7 tháng 8 năm 2012.
- ^ Whatley, Christopher (2001). Bought and Sold for English Gold: The Union of 1707. Tuckwell Press.
- ^ Lowell Barrington (tháng 1 năm 2012). Comparative Politics: Structures and Choices, 2nd ed.tr: Structures and Choices. Cengage Learning. tr. 121. ISBN 978-1-111-34193-0. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ Encyclopædia Britannica. "Encyclopædia Britannica Encyclopedia Article: Media ancient region, Iran". Britannica.com. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2010.
- ^ David Sacks; Oswyn Murray; Lisa R. Brody; Oswyn Murray; Lisa R. Brody (2005). Encyclopedia of the ancient Greek world. Infobase Publishing. tr. 256 (at the right portion of the page). ISBN 978-0-8160-5722-1. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2016.
- ^ Sarkhosh Curtis, Vesta; Stewart, Sarah (2005), Birth of the Persian Empire: The Idea of Iran, Luân Đôn: I.B. Tauris, tr. 108,
Similarly the collapse of Sassanian Eranshahr in AD 650 did not end Iranians' national idea. The name "Iran" disappeared from official records of the Saffarids, Samanids, Buyids, Saljuqs and their successor. But one unofficially used the name Iran, Eranshahr, and similar national designations, particularly Mamalek-e Iran or "Iranian lands", which exactly translated the old Avestan term Ariyanam Daihunam. On the other hand, when the Safavids (not Reza Shah, as is popularly assumed) revived a national state officially known as Iran, bureaucratic usage in the Ottoman empire and even Iran itself could still refer to it by other descriptive and traditional appellations.
{{Chú thích}}: Quản lý CS1: nhiều tên: danh sách tác giả (liên kết) - ^ Savory, R. M. "Safavids". Encyclopaedia of Islam (ấn bản thứ 2).
- ^ Axworthy, Door Michael (2006). The Sword of Persia: Nader Shah, from Tribal Warrior to Conquering Tyrant. Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2014.
- ^ Fisher và đồng nghiệp 1991, tr. 329–330.
- ^ Dowling, Timothy C. (ngày 2 tháng 12 năm 2014). Russia at War: From the Mongol Conquest to Afghanistan, Chechnya, and Beyond. ABC-CLIO. tr. 728–730. ISBN 1598849484.
- ^ Cordesman, Anthony H. (1999). Iran's Military Forces in Transition: Conventional Threats and Weapons of Mass Destruction. tr. 22.
- ^ "Iran". Encyclopædia Britannica. Encyclopædia Britannica. 2012. Truy cập ngày 8 tháng 8 năm 2012.
- ^ Hồng Hạnh (ngày 25 tháng 6 năm 2019). "Người Iran 'vỡ xương cốt' dưới áp lực trừng phạt của Mỹ". Báo điện tử VnExpress.
- ^ The Committee Office, House of Commons. "Select Committee on Foreign Affairs, Eighth Report, Iran". Publications.parliament.uk. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ "Iran @ 2000 and Beyond lecture series, opening address, W. Herbert Hunt, ngày 18 tháng 5 năm 2000". Wayback.archive.org. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 1 năm 2010. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ "UPDATE 3-BP cuts global gas reserves estimate, mostly for Russia". Reuters.com. 2013. Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 9 năm 2015. Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2015.
- ^ "World Heritage List". UNESCO.
- ^ American Heritage Dictionary (Fourth Edition), Bartleby.com. ""Aryan"". Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ National Virtual Translation Center, Government of the U.S.A. ""The Indo-Iranian Branch of the Indo-European Language Family"". Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 10 năm 2006. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ Department of Languages and Cultures of Asia, University of Wisconsin. ""Iranian Languages"". Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 6 năm 2006. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ ""Iranian Pottery"". University of Chicago Oriental Institute. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 9 năm 2006. Truy cập ngày 29 tháng 4 năm 2006.
- ^ a b "گسترش اعتراضها به افزایش قیمت بنزین: یک معترض در سیرجان با شلیک ماموران کشته شد". Iran International (bằng tiếng Ba Tư). ngày 15 tháng 11 năm 2019. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 16 tháng 11 năm 2019. Lỗi chú thích: Thẻ
<ref>không hợp lệ: tên “auto1” được định rõ nhiều lần, mỗi lần có nội dung khác - ^ a b "Protests erupt over Iran petrol rationing" (bằng tiếng Anh). ngày 16 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 16 tháng 11 năm 2019. Lỗi chú thích: Thẻ
<ref>không hợp lệ: tên “:0” được định rõ nhiều lần, mỗi lần có nội dung khác - ^ "Amnesty International: Over 100 Killed in 21 Cities in Iran Protests". Haaretz.
- ^ "Hikes in the cost of petrol are fuelling unrest in Iran". The Economist. ngày 17 tháng 11 năm 2019.
- ^ "افزایش قیمت بنزین؛ شهرهای مختلف ایران صحنه اعتراضات شد". رادیو فردا.
- ^ Fassihi, Farnaz (ngày 19 tháng 11 năm 2019). "Iran's 'Iron Fist': Rights Group Says More Than 100 Protesters Are Dead". The New York Times (bằng tiếng Anh). ISSN 0362-4331. Truy cập ngày 21 tháng 11 năm 2019.
- ^ "Internet disrupted in Iran amid fuel protests in multiple cities - NetBlocks". NetBlocks. Truy cập ngày 7 tháng 12 năm 2019.
- ^ NetBlocks.org (ngày 23 tháng 11 năm 2019). "Confirmed: Internet access is being restored in #Iran after a weeklong internet shutdown amid widespread protests; real-time network data show national connectivity now up to 64% of normal levels as of shutdown hour 163 #IranProtests #Internet4Iran https://netblocks.org/reports/internet-restored-in-iran-after-protest-shutdown-dAmqddA9 ...pic.twitter.com/eimWEIEmrI". @netblocks (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2019.
{{Chú thích web}}: Liên kết ngoài trong(trợ giúp)|title= - ^ "Iranian security forces are using lethal force to crush protests". www.amnesty.org (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 21 tháng 11 năm 2019.
- ^ Lipin, Michael. "US Confirms Report Citing Iran Officials as Saying 1,500 Killed in Protests". VOA. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 12 năm 2019. Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2020.
- ^ "U.S. says Iran may have killed more than 1,000 in recent protests" (bằng tiếng Anh). ngày 5 tháng 12 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 12 năm 2019. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2019.
- ^ "The Killing Of Eighteen Adolescents In Iran Protests Confirmed" (bằng tiếng Anh). ngày 5 tháng 12 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 5 tháng 12 năm 2019. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2019.
- ^ "Special Report: Iran's leader ordered crackdown on unrest - 'Do whatever it takes to end it'" (bằng tiếng Anh). ngày 23 tháng 12 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 12 năm 2019. Truy cập ngày 23 tháng 12 năm 2019.
- ^ "U.S. killing of Iran's second most powerful man risks regional conflagration". Reuters. ngày 4 tháng 1 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 7 tháng 5 năm 2024.
- ^ Carolien Roelants, Iran expert of NRC Handelsblad, in a debate on Buitenhof on Dutch television, 5 January 2020.
- ^ Never-before-seen video of the attack on Al Asad Airbase (bằng tiếng Anh), ngày 28 tháng 2 năm 2021, lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 2 năm 2022, truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2024
- ^ "109 US troops diagnosed with brain injuries from Iran attack" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 7 tháng 4 năm 2024.
- ^ "Pentagon admits 109 brain injuries in Iran attack" (bằng tiếng Anh). Deutsche Welle. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 7 tháng 4 năm 2024.
- ^ Starr, Barbara (ngày 10 tháng 2 năm 2020). "Over 100 US troops have been diagnosed with traumatic brain injuries following Iran strike" (bằng tiếng Anh). CNN. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 7 tháng 4 năm 2024.
- ^ "Ukrainian airplane with 180 aboard crashes in Iran: Fars". Reuters. ngày 8 tháng 1 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2020.
- ^ "Demands for justice after Iran's plane admission". BBC. ngày 11 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2020.
- ^ Motamedi, Maziar. "Hardliner Raisi elected Iran's new president" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 9 năm 2021. Truy cập ngày 2 tháng 1 năm 2025.
- ^ "Several killed in Israeli strike on Iranian consulate in Damascus" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Israeli strike on Iran's consulate in Syria killed 2 generals and 5 other officers, Iran says". AP News (bằng tiếng Anh). ngày 1 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Jack Dutton (ngày 15 tháng 4 năm 2024). "How Iran's attack on Israel is disrupting air traffic" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Toossi, Sina (ngày 2 tháng 5 năm 2024). "Iran Has Defined Its Red Line With Israel". Foreign Policy (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "What was in wave of Iranian attacks and how were they thwarted?" (bằng tiếng Anh). ngày 14 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "The largest drone attack in history" (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Motamedi, Maziar. "'True Promise': Why and how did Iran launch a historic attack on Israel?" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran launches first-ever direct attack on Israel". ABC7 New York (bằng tiếng Anh). ngày 13 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "How Israel could respond to Iran's drone and missile assault" (bằng tiếng Anh). France 24. ngày 18 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Johny, Stanly (ngày 14 tháng 4 năm 2024). "By attacking Israel, Iran turns shadow war into direct conflict". The Hindu (bằng tiếng Anh). ISSN 0971-751X. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Who died alongside Iran's President Raisi in the helicopter crash?" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 1 năm 2025.
- ^ "Masoud Pezeshkian, a heart surgeon who rose to power in parliament, now Iran's president-elect". AP News (bằng tiếng Anh). ngày 6 tháng 7 năm 2024. Truy cập ngày 6 tháng 7 năm 2024.
- ^ Fassihi, Farnaz; Vinograd, Cassandra (ngày 6 tháng 7 năm 2024). "Reformist Candidate Wins Iran's Presidential Election". The New York Times (bằng tiếng Anh). ISSN 0362-4331. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 7 năm 2024. Truy cập ngày 6 tháng 7 năm 2024.
- ^ "What we know about Israel's attack on Iran". BBC News. Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 10 năm 2024. Truy cập ngày 31 tháng 12 năm 2024.
- ^ "Iran tells millions of Afghans to leave or face arrest on day of deadline". Al Jazeera. ngày 6 tháng 7 năm 2025.
- ^ "Iran's leader hopes America can save his faltering regime". The Economist. ISSN 0013-0613. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2025.
- ^ "Iran in a 'position of unprecedented weakness' after the fall of Assad in Syria" (bằng tiếng Anh). France 24. ngày 9 tháng 12 năm 2024. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2025.
- ^ "The fall of Assad has exposed the extent of the damage to Iran's axis of resistance". Chatham House (bằng tiếng Anh). ngày 6 tháng 3 năm 2025. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2025.
- ^ Barnes, Joe (ngày 31 tháng 1 năm 2025). "Iran 'secretly building nuclear missiles that can hit Europe'". The Telegraph (bằng tiếng Anh). ISSN 0307-1235. Truy cập ngày 28 tháng 4 năm 2025.
- ^ Shotter, James; Sevastopulo, Demetri; England, Andrew; Bozorgmehr, Najmeh (ngày 13 tháng 6 năm 2025). "Israel launches air strikes against Iran commanders and nuclear sites". Financial Times. Truy cập ngày 13 tháng 6 năm 2025.
- ^ Fassihi, Farnaz; Nauman, Qasim; Boxerman, Aaron; Kingsley, Patrick; Bergman, Ronen (ngày 13 tháng 6 năm 2025). "Israel Strikes Iran's Nuclear Program, Killing Top Military Officials: Live Updates". The New York Times (bằng tiếng Anh). ISSN 0362-4331. Truy cập ngày 13 tháng 6 năm 2025.
- ^ "Trump says US has attacked three nuclear sites in Iran". The Guardian (bằng tiếng Anh). ngày 22 tháng 6 năm 2025. ISSN 0261-3077. Truy cập ngày 22 tháng 6 năm 2025.
- ^ "Trump says Iran and Israel agree to a ceasefire". Reuters (bằng tiếng Anh). ngày 23 tháng 6 năm 2025. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2025.
- ^ "A whirlwind 48 hours: How Trump's Israel-Iran ceasefire agreement came together". AP News. ngày 24 tháng 6 năm 2025.
- ^ Parent, Deepa; Christou, William (ngày 31 tháng 12 năm 2025). "'We want the mullahs gone': economic crisis sparks biggest protests in Iran since 2022". The Guardian (bằng tiếng Anh). ISSN 0261-3077. Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2026.
- ^ "Mass killings reported as security forces use live fire on Iran protesters". Iran International. ngày 10 tháng 1 năm 2026. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2026.
- ^ Sparks, John (ngày 9 tháng 1 năm 2026). "Iran's leaders facing most serious threat since 1979 revolution". Sky News (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2026.
- ^ "Bản sao đã lưu trữ". Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 2 năm 2019. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2019.
- ^ "8,000 years old artifacts unearthed in Iran". The Nation. Truy cập ngày 1 tháng 9 năm 2024.
- ^ "Bản sao đã lưu trữ". Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 2 năm 2019. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2019.
- ^ "8,000 years old artifacts unearthed in Iran - Home - News Pakistan TV". Home - News Pakistan TV. Bản gốc lưu trữ ngày 22 tháng 2 năm 2019. Truy cập ngày 1 tháng 9 năm 2024.
- ^ "Democracy Index 2017: Free Speech Under Attack" (PDF). www.eiu.com. ngày 30 tháng 1 năm 2018. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 18 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 24 tháng 2 năm 2018.
- ^ Totten, Michael J. (ngày 16 tháng 2 năm 2016). "No, Iran is Not a Democracy". Dispatches. World Affairs Institute. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 5 năm 2018. Truy cập ngày 3 tháng 5 năm 2018.
{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bot: trạng thái URL ban đầu không rõ (liên kết) - ^ Schmidt, Patrick. "Iran's Election Procedures". The Washington Institute. Truy cập ngày 30 tháng 9 năm 2018.
- ^ Bezhan, Frud. "Explainer: Iran's Process For Vetting Presidential Candidates". Radio Free Europe/Radio Liberty. Truy cập ngày 30 tháng 9 năm 2018.
- ^ "Iran: Three Child Offenders Executed". Human Rights Watch. 2018.
- ^ Freedom House (2017). "Iran". Freedom in the World 2017. Freedom House. Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2017.
The Islamic Republic of Iran holds elections regularly, but they fall short of democratic standards due to the role of the hard-line Guardian Council, which disqualifies all candidates deemed insufficiently loyal to the clerical establishment. Ultimate power rests in the hands of the country's supreme leader, Ayatollah Ali Khamenei, and the unelected institutions under his control. Human rights abuses continued unabated in 2016, with the authorities carrying out Iran's largest mass execution in years and launching a renewed crackdown on women's rights activists. The regime maintained restrictions on freedom of expression, both offline and online, and made further arrests of journalists, bloggers, labor union activists, and dual nationals visiting the country, with some facing heavy prison sentences. Hard-liners in control of powerful institutions, including the judiciary and the Islamic Revolutionary Guard Corps (IRGC), were behind many of the year's abuses. There were no indications that President Hassan Rouhani, a self-proclaimed moderate seeking reelection in 2017, was willing or able to push back against repressive forces and deliver the greater social freedoms he had promised. Opposition leaders Mir Hossein Mousavi, his wife Zahra Rahnavard, and reformist cleric Mehdi Karroubi remained under house arrest for a sixth year without being formally charged or put on trial. As in 2015, the media were barred from quoting or reporting on former president Mohammad Khatami, another important reformist figure.
- ^ Avery, Daniel (ngày 4 tháng 4 năm 2019). "71 Countries Where Homosexuality is Illegal". Newsweek.
- ^ "Iran defends execution of gay people". Deutsche Welle. ngày 12 tháng 6 năm 2019.
- ^ Federal Research Division, Library of Congress. ""Iran - The Constitution"". Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ Seyed Hossein Mousavian; Shahir Shahidsaless (2014). Iran and the United States: An Insider's View on the Failed Past and the Road to Peace. Bloomsbury Publishing. tr. 33. ISBN 978-1-62892-870-9.
- ^ Qaed, Anas Al (ngày 25 tháng 9 năm 2023). "Unseen Tensions: The Undercurrents of Iran-Turkey Relations in the South Caucasus". Gulf International Forum (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "The Cold War Between Turkey and Iran – Foreign Policy Research Institute". Foreign Policy Research Institute (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Azizi, Hamidreza; اevik, Salim (2022). "Turkish and Iranian Involvement in Iraq and Syria". SWP Comment (bằng tiếng Đức). doi:10.18449/2022c58. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "A New Phase in Cooperation between Tajikistan and Iran" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 3 năm 2023. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2024.
- ^ Lal, Rollie (2006). "Iran". Central Asia and Its Asian Neighbors. RAND Corporation. tr. 11–18. ISBN 978-0-8330-3878-4. JSTOR 10.7249/mg440af.10.
- ^ uz, Daryo (ngày 11 tháng 6 năm 2023). "Iranian President to visit to Tajikistan to bolster bilateral relations" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran Extends Influence in Central Asia's Tajikistan" (bằng tiếng Anh). Voice of America. ngày 1 tháng 11 năm 2011. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 5 năm 2023. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2024.
- ^ Hubbard, Ben; Rubin, Alissa J. (ngày 30 tháng 9 năm 2024). "Facing a Big Test, Iran's 'Axis of Resistance' Flails". The New York Times. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 10 năm 2024. Truy cập ngày 9 tháng 5 năm 2025.
- ^ Al-Kassab, Fatima (ngày 26 tháng 10 năm 2023). "What is the 'axis of resistance' of Iran-backed groups in the Middle East?". NPR. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 10 năm 2023. Truy cập ngày 30 tháng 10 năm 2023.
- ^ "Iran backs Assad as Syrian forces choke off Aleppo". Reuters. ngày 7 tháng 8 năm 2012. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 1 năm 2023. Truy cập ngày 7 tháng 8 năm 2012.
- ^ "Iran: Syria part of 'axis of resistance'". CNN. ngày 7 tháng 8 năm 2012. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 9 năm 2020. Truy cập ngày 7 tháng 8 năm 2012.
- ^ Bakri, Nada (ngày 27 tháng 8 năm 2011). "Iran Calls on Syria to Recognize Citizens' Demands". The New York Times (bằng tiếng Anh). ISSN 0362-4331. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Syria and Iran: What's Behind the Enduring Alliance?". Brookings (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2024.
- ^ Yan, Holly (ngày 29 tháng 8 năm 2013). "Syria allies: Why Russia, Iran and China are standing by the regime" (bằng tiếng Anh). CNN. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Assad regime's collapse is a devastating defeat for Iran" (bằng tiếng Anh). NBC News. ngày 9 tháng 12 năm 2024.
- ^ "Why Iran and Russia can dodge Western sanctions" (bằng tiếng Anh). Deutsche Welle. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran, Russia discuss developing oil, gas fields" (bằng tiếng Anh). Mehr News Agency. ngày 3 tháng 3 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ England, Andrew; Schwartz, Felicia (ngày 16 tháng 8 năm 2023). "US asks Iran to stop selling drones to Russia". Financial Times. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Bertrand, Natasha (ngày 25 tháng 7 năm 2023). "Iran helping Russia build drone stockpile that is expected to be 'orders of magnitude larger' than previous arsenal, US says" (bằng tiếng Anh). CNN. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Timeline: Iran-Russia Collaboration on Drones". United States Institute of Peace (bằng tiếng Anh). ngày 1 tháng 3 năm 2023. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Iddon, Paul. "Iran Might Receive Its First Su-35 Flanker Fighters From Russia Next Week". Forbes (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Valvo, Giovanni (ngày 14 tháng 12 năm 2012). "Syria, Iran And The Future Of The CSTO – Analysis". Eurasia Review (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 5 năm 2023. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Garver, John W. (ngày 11 tháng 12 năm 2006). "Twenty Centuries of Friendly Cooperation: The Sino-Iranian Relationship". The Globalist (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 5 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Fishberg, Maurice (1907). Materials for the Physical Anthropology of the Eastern European Jews (bằng tiếng Anh). New Era Print. Company.
- ^ Azad, Shirzad (2012). "Iran and the Two Koreas: A Peculiar Pattern of Foreign Policy". The Journal of East Asian Affairs. 26 (2): 163–192. JSTOR 23595522.
- ^ "Profile: Iran's Revolutionary Guards" Lưu trữ ngày 27 tháng 12 năm 2008 tại Wayback Machine. BBC News. 18 October 2009.
- ^ Gordon, Michael R.; Strobel, Warren P.; Youssef, Nancy A. (ngày 5 tháng 4 năm 2019). "U.S. to Designate Iranian Guard Corps a Foreign Terror Group". The Wall Street Journal (bằng tiếng Anh). ISSN 0099-9660. Truy cập ngày 7 tháng 4 năm 2019.
- ^ "US 'to label Iran's Revolutionary Guard Corps a terrorist group'". www.aljazeera.com. Truy cập ngày 7 tháng 4 năm 2019.
- ^ اخبار سیاسی ۲۶ اسفند؛ کمک رهبرانقلاب به زندانیان نیازمند/تایید کاهش مدت سربازی (bằng tiếng Ba Tư). ngày 16 tháng 3 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 16 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2024.
- ^ تایید مصوبه کاهش مدت سربازی در شورای نگهبان (bằng tiếng Ba Tư). ngày 16 tháng 3 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 16 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2024.
- ^ Hussain, Murtaza. "Why war with Iran would spell disaster" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 2 năm 2024. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2024.
- ^ Jones, Seth G. (2020). "Regular Military Power". Containing Tehran: Understanding Iran's Power and Exploiting Its Vulnerabilities. Center for Strategic and International Studies. tr. 19–27. ISBN 978-1-4422-8149-3. JSTOR resrep29480.7.
- ^ "The Largest Armies in the World". WorldAtlas (bằng tiếng Anh). ngày 12 tháng 2 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 18 tháng 3 năm 2024.
- ^ Kaskanis, Angelos (ngày 2 tháng 12 năm 2023). "Iran's Military Capabilities: Exploring the Power of the" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 18 tháng 3 năm 2024.
- ^ ارتش بیست میلیونی. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2024.
- ^ "Iran's Revolutionary Guards: Powerful group with wide regional reach". Deccan Herald. ngày 3 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2024.
- ^ "Iran's Basij Force – The Mainstay Of Domestic Security". Radio Free Europe/Radio Liberty. ngày 7 tháng 12 năm 2008. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 9 năm 2016. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2024.
- ^ "General Ghorbani: Iran helicopter fleet, strongest in Middle East". Iran Press (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 24 tháng 12 năm 2023.
- ^ سازمان صنایع دریایی – پایگاه اطلاعات دریایی ایران. ngày 13 tháng 8 năm 2021. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 8 năm 2021. Truy cập ngày 24 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran – Army Navy Air Force | budget, equipment, personnel". ArmedForces (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 24 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran Boosts Military Budget To Stand Among Top 15". Iran International. ngày 26 tháng 4 năm 2022. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran Military Spending=Defense Budget 1960–2023". Macrotrends. ngày 10 tháng 12 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2023.
- ^ "World military expenditure passes $2 trillion for first time". Sipri. ngày 25 tháng 4 năm 2022. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 10 tháng 12 năm 2023.
- ^ Hossein Askari; Amin Mohseni; Shahrzad Daneshvar (2010). The Militarization of the Persian Gulf: An Economic Analysis. Edward Elgar Publishing. tr. 93. ISBN 978-1-84980-186-7.
- ^ "Iran tests new long-range missile". BBC News. ngày 12 tháng 11 năm 2008. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 6 năm 2018. Truy cập ngày 12 tháng 11 năm 2008.
- ^ Motamedi, Maziar (ngày 6 tháng 6 năm 2023). "Fattah: Iran unveils its first hypersonic missile". Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 6 năm 2023. Truy cập ngày 6 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Are the Iran nuclear talks heading for a deal?" Lưu trữ ngày 17 tháng 6 năm 2018 tại Wayback Machine. BBC News Online. Retrieved 4 August 2016.
- ^ "Iran becoming global drone producer on back of Ukraine war, says US". The Guardian. ngày 8 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran is becoming a drone superpower". The Hill. ngày 17 tháng 3 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 17 tháng 3 năm 2024.
- ^ "Iran's Better, Stealthier Drones Are Remaking Global Warfare" (bằng tiếng Anh). Bloomberg L.P. ngày 8 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 5 tháng 5 năm 2024.
- ^ رادیو زمانه هک شد. BBC. ngày 21 tháng 12 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 20 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 20 tháng 12 năm 2023.
- ^ "How Iran's political battle is fought in cyberspace". BBC. ngày 21 tháng 12 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 2 năm 2010. Truy cập ngày 20 tháng 12 năm 2023.
- ^ "What rules apply in cyber-wars". BBC. ngày 21 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Inside the Russian effort to build 6,000 attack drones with Iran's help". The Washington Post (bằng tiếng Anh). ngày 17 tháng 8 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2024.
- ^ Nissenbaum, Dion; Strobel, Warren P. (ngày 5 tháng 2 năm 2023). "WSJ News Exclusive | Moscow, Tehran Advance Plans for Iranian-Designed Drone Facility in Russia". The Wall Street Journal (bằng tiếng Anh). ISSN 0099-9660. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 5 năm 2023. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Russia aims to obtain more attack drones from Iran after depleting stockpile, White House says". AP News (bằng tiếng Anh). ngày 15 tháng 5 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran finalises deal buy russian fighter jets". Reuters. ngày 11 tháng 1 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran Finalizes Deal to Buy Russian Fighter Jets – Tasnim" (bằng tiếng Anh). Voice of America. ngày 28 tháng 11 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2024.
- ^ "China, Russia, Iran hold joint naval drills in Gulf of Oman". AP News (bằng tiếng Anh). ngày 15 tháng 3 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2024.
- ^ "An atomic threat made in America". Chicago Tribune. ngày 28 tháng 1 năm 2007. Lưu trữ bản gốc ngày 5 tháng 4 năm 2014. Truy cập ngày 28 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran's Nuclear Program – Council on Foreign Relations". Council on Foreign Relations. ngày 20 tháng 2 năm 2012. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran Could Make Fuel for Nuclear Bomb in Less Than 2 Weeks, Milley Says" (bằng tiếng Anh). Voice of America. ngày 23 tháng 3 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran Deal". The White House (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Fox, Kara (ngày 8 tháng 5 năm 2018). "European leaders 'disappointed' in Trump's withdrawal from Iran deal" (bằng tiếng Anh). CNN. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Sparks, Grace (ngày 8 tháng 5 năm 2018). "Majority say US should not withdraw from Iran nuclear agreement" (bằng tiếng Anh). CNN. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 5 năm 2018. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Schumann, Anna (ngày 11 tháng 5 năm 2020). "A worthless withdrawal: Two years since President Trump abandoned the JCPOA". Center for Arms Control and Non-Proliferation (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran abandons enrichment limits in further step back from nuclear deal" (bằng tiếng Anh). France 24. ngày 5 tháng 1 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran nuclear deal: Government announces enrichment breach" (bằng tiếng Anh). ngày 7 tháng 7 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran approaches the nuclear threshold". IISS (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Motamedi, Maziar. "Five years after Trump's exit, no return to the Iran nuclear deal" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2024.
- ^ Lynch, Colum (ngày 16 tháng 5 năm 2024). "Despite U.S. Sanctions, Iran Expands Its Nuclear Stockpile". Foreign Policy (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2024.
- ^ Murphy, Francois (ngày 15 tháng 11 năm 2023). "Iran's nuclear enrichment advances as it stonewalls UN, IAEA reports show". Reuters. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 20 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran advances nuclear enrichment while still barring inspectors; IAEA". Al Jazeera. ngày 15 tháng 11 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 20 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 20 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran Resumes Pace of 60% Uranium Enrichment, IAEA Says" (bằng tiếng Anh). Voice of America. ngày 26 tháng 12 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Watchdog Report: Iran Has Further Increased Its Total Stockpile of Uranium" (bằng tiếng Anh). Voice of America. ngày 26 tháng 2 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Does Iran already have nuclear weapons?". The Washington Times. ngày 19 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2024.
- ^ Pletka, Danielle (ngày 18 tháng 4 năm 2024). "Whatever Happened to Biden's Iran Policy?". Foreign Policy (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 3 năm 2024.
- ^ Cohen, Avner (ngày 21 tháng 3 năm 2024). "Has Iran become a de facto nuclear state?". Haaretz (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 4 tháng 6 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ VICE (ngày 15 tháng 4 năm 2020). VICE Guide to Iran with Suroosh Alvi. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2024 – qua YouTube.
- ^ "Iran". ngày 30 tháng 1 năm 2019. Bản gốc lưu trữ ngày 30 tháng 4 năm 2019. Truy cập ngày 30 tháng 4 năm 2019.
- ^ Avery, Daniel (ngày 4 tháng 4 năm 2019). "71 Countries Where Homosexuality is Illegal". Newsweek. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 12 năm 2019. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2019.
- ^ "Iran defends execution of gay people". Deutsche Welle. ngày 12 tháng 6 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2019.
- ^ "Iran halts execution of three protesters after online campaign". BBC. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 9 năm 2020. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran: UN expert says ethnic, religious minorities face discrimination". Office of the United Nations High Commissioner for Human Rights. New York. ngày 22 tháng 10 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Rights experts urge Iran to end 'systematic persecution' of religious minorities". UN News (bằng tiếng Anh). ngày 22 tháng 8 năm 2022. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 12 năm 2023.
- ^ "UN Rights Experts Call On Iran To Stop Persecution Of Baha'is, Other Religious Minorities". RadioFreeEurope/RadioLiberty (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 12 năm 2023.
- ^ Nasiri, Shahin (ngày 25 tháng 9 năm 2025). "Clerical Sovereignty and its Absolute Others: Religious Genocide in Iran". Journal of Genocide Research. 28. Routledge: 1–25. ISSN 1462-3528. Truy cập ngày 24 tháng 10 năm 2025.
- ^ "Iran". Reporters Without Borders. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 1 năm 2018. Truy cập ngày 9 tháng 9 năm 2017.
- ^ "The World Press Freedom Index". Reporters Without Borders. ngày 19 tháng 4 năm 2016. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 4 năm 2019. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2019.
- ^ "Freedom in the World 2019, Iran". Freedom House. ngày 30 tháng 1 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 4 năm 2019. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2019.
- ^ Taylor, Chloe (ngày 21 tháng 11 năm 2019). "Iran's internet blackout enters fifth day as government claims victory over protesters" (bằng tiếng Anh). CNBC. Lưu trữ bản gốc ngày 22 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2019.
- ^ Mihalcik, Carrie. "Iran's internet has been shut down for days amid protests" (bằng tiếng Anh). CNET. Lưu trữ bản gốc ngày 26 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2019.
- ^ "Iran shuts down country's internet in the wake of fuel protests". TechCrunch (bằng tiếng Anh). ngày 17 tháng 11 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 25 tháng 11 năm 2020. Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2019.
- ^ MacLellan, Stephanie (ngày 9 tháng 1 năm 2018). "What You Need to Know about Internet Censorship in Iran". Centre for International Governance Innovation (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 11 năm 2020. Truy cập ngày 11 tháng 11 năm 2020.
- ^ Landry, Carole (ngày 25 tháng 6 năm 2009). "G8 calls on Iran to halt election violence". Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 3 năm 2011. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ Tait, Robert; Black, Ian; Tran, Mark (ngày 17 tháng 6 năm 2009). "Iran protests: Fifth day of unrest as regime cracks down on critics". The Guardian. London. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 12 năm 2016. Truy cập ngày 14 tháng 12 năm 2016.
- ^ "Iran clerics defy election ruling". BBC News. ngày 5 tháng 7 năm 2009. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ "Is this government legitimate?". BBC. ngày 7 tháng 9 năm 2009. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 4 năm 2015. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ Erdbrink, Thomas (ngày 4 tháng 8 năm 2018). "Protests Pop Up Across Iran, Fueled by Daily Dissatisfaction". The New York Times. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 10 năm 2023. Truy cập ngày 5 tháng 8 năm 2022.
- ^ "Iran arrested 7,000 in crackdown on dissent during 2018". BBC News. ngày 24 tháng 1 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 5 năm 2023. Truy cập ngày 5 tháng 8 năm 2022.
- ^ "In Pictures: Iranians protest against the increase in fuel prices". Al Jazeera. ngày 17 tháng 11 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 19 tháng 11 năm 2019.
- ^ "Special Report: Iran's leader ordered crackdown on unrest – 'Do whatever it takes to end it'". Reuters. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 12 năm 2019. Truy cập ngày 23 tháng 12 năm 2019.
- ^ "Ukrainian airplane with 180 aboard crashes in Iran: Fars". Reuters. ngày 8 tháng 1 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 8 tháng 1 năm 2020.
- ^ "Demands for justice after Iran's plane admission". BBC. ngày 11 tháng 1 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2020.
- ^ "Who are Iran's 'morality police'? – DW – 12/04/2022" (bằng tiếng Anh). Deutsche Welle. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 10 năm 2023. Truy cập ngày 23 tháng 10 năm 2023.
- ^ "Protests flare across Iran in violent unrest over woman's death". Reuters (bằng tiếng Anh). ngày 20 tháng 9 năm 2022. Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 9 năm 2022. Truy cập ngày 23 tháng 9 năm 2022.
- ^ Leonhardt, David (ngày 26 tháng 9 năm 2022). "Iran's Ferocious Dissent". The New York Times. Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 9 năm 2022. Truy cập ngày 27 tháng 9 năm 2022.
- ^ "Iranian woman dies 'after being beaten by morality police' over hijab law". The Guardian (bằng tiếng Anh). ngày 16 tháng 9 năm 2022. Lưu trữ bản gốc ngày 20 tháng 9 năm 2022. Truy cập ngày 22 tháng 9 năm 2022.
- ^ "Iran committed crimes against humanity during protest crackdown, UN says" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. ngày 8 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2025.
- ^ "Iran economy". Bản gốc lưu trữ ngày 8 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ Iran Investment Monthly Lưu trữ ngày 31 tháng 10 năm 2013 tại Wayback Machine. Turquoise Partners (April 2012). Retrieved 24 July 2012.
- ^ "Overview" (bằng tiếng Anh). World Bank. Lưu trữ bản gốc ngày 4 tháng 7 năm 2020. Truy cập ngày 24 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Tehran (Iran): People – Britannica Online Encyclopedia". Encyclopædia Britannica. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 11 năm 2012. Truy cập ngày 21 tháng 5 năm 2012.
- ^ Cordesman, Anthony H. (ngày 23 tháng 9 năm 2008). "The US, Israel, the Arab States and a Nuclear Iran. Part One: Iranian Nuclear Programs" (PDF). Center for Strategic and International Studies. Lưu trữ (PDF) bản gốc ngày 6 tháng 8 năm 2010. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2010.
- ^ "Iran's banned trade unions: Aya-toiling". The Economist. ngày 20 tháng 4 năm 2013. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 6 năm 2013. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2013.
- ^ "Iran's bold economic reform: Economic jihad". The Economist. ngày 23 tháng 6 năm 2011.
- ^ "Iran Unemployment Rate". Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 11 năm 2023. Truy cập ngày 7 tháng 6 năm 2024.
- ^ "Senior Official Says Iran Paying $100 Billion In Energy Subsidies". Iran International. ngày 9 tháng 5 năm 2022. Lưu trữ bản gốc ngày 4 tháng 6 năm 2024. Truy cập ngày 7 tháng 6 năm 2024.
- ^ "Ahmadinejad's Achilles Heel: The Iranian Economy". Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ "Iran – Country Brief". Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 2 năm 2011. Truy cập ngày 30 tháng 1 năm 2010.
- ^ "List of Iranian Nanotechnology companies". Bản gốc lưu trữ ngày 14 tháng 11 năm 2006. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ "UK Trade & Investment". ngày 13 tháng 2 năm 2006. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 2 năm 2006. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ "FAOSTAT". FAO. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 11 năm 2016. Truy cập ngày 7 tháng 6 năm 2024.
- ^ "Iran and sanctions: When will it ever end?". The Economist. ngày 18 tháng 8 năm 2012. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 5 năm 2013. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2013.
- ^ Larch, Mario; Wanner, Joschka (tháng 4 năm 2024). "The consequences of non-participation in the Paris Agreement". European Economic Review. 163 104699. doi:10.1016/j.euroecorev.2024.104699. hdl:10419/302105.
- ^ "World Bank Open Data". World Bank Open Data. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2025.
- ^ "Iran Datasets". IMF. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2025.
- ^ Wehrey, Frederic; Green, Jerrold D.; Nichiporuk, Brian; Nader, Alireza; Hansell, Lydia; Nafisi, Rasool; Bohandy, S. R. (2009). "Economic Expansion: The IRGCʹs Business Conglomerate and Public Works". The Rise of the Pasdaran. Assessing the Domestic Roles of IranA's Islamic Revolutionary Guards Corps. RAND Corporation. tr. 55–76. ISBN 978-0-8330-4620-8. JSTOR 10.7249/mg821osd.12.
- ^ Amiri, Hoshang (ngày 27 tháng 5 năm 2025). "Iran's Government Budget Deficit Worsened During Ebrahim Raisi's Presidency". Iran Focus (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2025.
- ^ "Iran's tourist arrivals grow to over 8 Million: Minister". Irna. ngày 18 tháng 8 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 7 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran Third Fastest Growing Tourism Destination In 2019: UNWTO". MCTH. ngày 7 tháng 12 năm 2023. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 7 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran's tourism industry up by 21% in 2023" (bằng tiếng Anh). Mehr News Agency. ngày 29 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ بازدید ۶ میلیون گردشگر خارجی از ایران در یک سال/ صعود ۶ پلهای ایران در ردهبندی گردشگری. Islamic Republic News Agency. ngày 28 tháng 5 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 5 năm 2024.
- ^ Kryeziu, Alza (ngày 17 tháng 4 năm 2024). "Half of the World Now Granted Visa-Free Access to Iran" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Revival rhythm: Iran's tourism blooms by 21%". Tehran Times (bằng tiếng Anh). ngày 29 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2024.
- ^ Sightseeing and excursions in Iran Lưu trữ ngày 18 tháng 4 năm 2015 tại Wayback Machine. Tehran Times, 28 September 2010. Retrieved 22 March 2011.
- ^ "Foreign arrivals in Iran reach 4.4 million in 8 months, up by 48.5% y/y". Tehran Times (bằng tiếng Anh). ngày 12 tháng 12 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 16 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 18 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran's tourism among the top 20 countries". Iran Daily. ngày 15 tháng 12 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 15 tháng 12 năm 2023.
- ^ a b Ayse, Valentine; Nash, Jason John; Leland, Rice (2013). The Business Year 2013: Iran. London: The Business Year. tr. 166. ISBN 978-1-908180-11-7. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 12 năm 2016. Truy cập ngày 23 tháng 6 năm 2014.
- ^ Brian Boniface, MA; Chris Cooper; Robyn Cooper (2012). Worldwide Destinations: The geography of travel and tourism. Routledge. tr. 362. ISBN 978-1-136-00113-0.
- ^ "Iran sets up funds for tourism development". Tehran Times. ngày 10 tháng 1 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 15 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran takes world's 16th place in car manufacturing: OICA" (bằng tiếng Anh). Mehr News Agency. ngày 30 tháng 3 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 31 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 31 tháng 3 năm 2024.
- ^ "Iran takes world's 16th place in car manufacturing: OICA" (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 31 tháng 3 năm 2024.[liên kết hỏng]
- ^ "Iran advances 41 places in industrial production". Tehran Times (bằng tiếng Anh). ngày 27 tháng 2 năm 2010. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran doing industrial projects in 27 countries" (bằng tiếng Anh). Mehr News Agency. ngày 1 tháng 4 năm 2011. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
- ^ سازمان توسعه تجارت ایران. ngày 28 tháng 1 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 1 năm 2011. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
- ^ "The US, Israel, the Arab States and a Nuclear Iran" (PDF). Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 6 tháng 8 năm 2010. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
- ^ "SCT – Shopping Centers Today Online". ngày 3 tháng 4 năm 2012. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 4 năm 2012. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Construction to Iran – for Australian exporters – Austrade". Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 3 năm 2007. Truy cập ngày 9 tháng 2 năm 2007.
- ^ Iran Daily – Domestic Economy – 12/23/06 Lưu trữ ngày 7 tháng 9 năm 2007 tại Wayback Machine
- ^ Iran Daily – Domestic Economy – 04/09/07 Lưu trữ ngày 6 tháng 9 năm 2007 tại Wayback Machine
- ^ "MINING.COM" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Atieh Bahar – Resources – Iran's Automotive Industry Overview". ngày 7 tháng 7 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Official: Iran now among world's 6 turbine manufacturers – Tehran Times". ngày 12 tháng 10 năm 2012. Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 10 năm 2012. Truy cập ngày 10 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Gas compression at South Pars". Shana (bằng tiếng Anh). ngày 18 tháng 5 năm 2023. Truy cập ngày 17 tháng 3 năm 2024.
- ^ Coşkun, Bezen Balamir (2009). "Global Energy Geopolitics and Iran" (PDF). Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 4 năm 2014.
- ^ "The Rising might of the Middle East super power – Council on Foreign Relations". ngày 3 tháng 3 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2024.
- ^ "International - U.S. Energy Information Administration (EIA)". Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 7 tháng 6 năm 2024.
- ^ "Iran's oil exports reached $35 billion in last 12 months -ILNA". Reuters. ngày 2 tháng 4 năm 2024.
- ^ "Iran's Foreign Trade Regime Report" (PDF). Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 10 tháng 3 năm 2013. Truy cập ngày 11 tháng 8 năm 2010.
- ^ "Iran's oil and gas reserves estimated at 1.2 trillion barrels: NIOC chief | Hellenic Shipping News Worldwide". Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran ranks 2nd, 3rd in gas, oil reserves in world". IRNA. ngày 2 tháng 6 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ "BP Cuts Russia, Turkmenistan Natural Gas Reserves Estimates". The Wall Street Journal. ngày 12 tháng 6 năm 2013. Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 6 năm 2013. Truy cập ngày 24 tháng 6 năm 2013.
- ^ Altaher, Nada; Robinson, Matthew (ngày 10 tháng 11 năm 2019). "Iran has discovered an oil field with an estimated 53 billion barrels of crude, Rouhani says" (bằng tiếng Anh). CNN. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran discovers new oil field with over 50 billion barrels". AP News (bằng tiếng Anh). ngày 10 tháng 11 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran says new oilfield found with 53 billion barrels" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran oil: New field with 53bn barrels found — Rouhani" (bằng tiếng Anh). ngày 10 tháng 11 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ "Iran discovers giant shale oil reserves in several regions" (bằng tiếng Anh). Mehr News Agency. ngày 2 tháng 4 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 4 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ Dooley, Kenny (ngày 2 tháng 4 năm 2024). "Iran discovers giant shale oil reserves in several regions" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ Ugal, Nishant (ngày 9 tháng 10 năm 2023). "Four new oil and gas discoveries unveiled by Iran with potential 2.6 billion barrels of reserves" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ SHANA: Share of domestically made equipments on the rise Lưu trữ ngày 9 tháng 3 năm 2012 tại Wayback Machine. Retrieved 26 July 2010.
- ^ "Iran, Besieged by Gasoline Sanctions, Develops GTL to Extract Gasoline from Natural Gas". Oilprice.com. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 7 tháng 2 năm 2012.
- ^ "Iran" (PDF). Lưu trữ (PDF) bản gốc ngày 30 tháng 1 năm 2012. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ Daniel Müller; Professor Harald Müller (2015). WMD Arms Control in the Middle East: Prospects, Obstacles and Options. Ashgate Publishing, Ltd. tr. 140. ISBN 978-1-4724-3593-4.
- ^ فردا, رادیو (ngày 12 tháng 12 năm 2024). بازگشت دوباره خاموشیها به خاطر مشکل سوخت در ایران. Radio Farda (bằng tiếng Ba Tư). Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2025.
- ^ "Energy shortages force Iran to cut workweek to two, three days" (bằng tiếng Anh). ngày 24 tháng 2 năm 2025. Truy cập ngày 10 tháng 3 năm 2025.
- ^ "Institute of Biochemistry and Biophysics". ngày 2 tháng 2 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 22 tháng 10 năm 2006. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ "The first successfully cloned animal in Iran". ngày 30 tháng 9 năm 2006. Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 10 năm 2011. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ "Iranian Studies Group at MIT" (PDF). Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 2 tháng 10 năm 2008. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2010.
- ^ "INIC – News – 73% of Tehran's Students Acquainted with Nanotechnology". ngày 18 tháng 1 năm 2010. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 10 năm 2015. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2010.
- ^ "Iran Ranks 15th in Nanotech Articles". Bernama. ngày 9 tháng 11 năm 2009. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 12 năm 2011. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2010.
- ^ "Iran daily: Iranian Technology From Foreign Perspective". Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 4 năm 2009. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ "Project Retired – EECS at UC Berkeley" (PDF). Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 27 tháng 11 năm 2007.
- ^ Ben Mathis-Lilley (ngày 12 tháng 8 năm 2014). "A Woman Has Won the Fields Medal, Math's Highest Prize, for the First Time". Slate. Graham Holdings Company. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 8 năm 2014. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2014.
- ^ Fathi, Nazila; Broad, William J. (ngày 3 tháng 2 năm 2009). "Iran Launches Satellite in a Challenge for Obama". The New York Times (bằng tiếng Anh). ISSN 0362-4331. Lưu trữ bản gốc ngày 25 tháng 11 năm 2020. Truy cập ngày 4 tháng 1 năm 2024.
- ^ Brian Harvey; Henk H. F. Smid; Theo Pirard (2011). Emerging Space Powers: The New Space Programs of Asia, the Middle East and South-America. Springer Science & Business Media. tr. 293. ISBN 978-1-4419-0874-2.
- ^ "The 6th International Conference on Heating, Ventilating and Air Conditioning" (PDF). 2015. Bản gốc (PDF) lưu trữ ngày 8 tháng 12 năm 2015. Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2015.
- ^ Stephen Clark (ngày 2 tháng 2 năm 2009). "Iran Launches Omid Satellite Into Orbit". Space.com (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 2 năm 2024. Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran Launches Soraya Satellite Into Orbit 750 Km Above Earth – Iran Front Page" (bằng tiếng Anh). ngày 20 tháng 1 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran says it launched a satellite despite Western concerns" (bằng tiếng Anh). Deutsche Welle. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran says launches satellite in new aerospace milestone" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2024.
- ^ Presse, AFP-Agence France. "Iran Says Launches Satellite In New Aerospace Milestone". Barrons (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran's Soraya satellite signals received on earth" (bằng tiếng Anh). Mehr News Agency. ngày 21 tháng 1 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 22 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran successfully launches Soraya satellite using Qa'im 100 carrier". Iran Press (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 21 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran says it launches 3 satellites into space-Xinhua". Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran launches three satellites simultaneously for first time – DW – 01/28/2024" (bằng tiếng Anh). Deutsche Welle. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran launches 3 satellites into space that are part of a Western-criticized program as tensions rise". AP News (bằng tiếng Anh). ngày 28 tháng 1 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran simultaneously launches three satellites – state media". The Economic Times. ngày 28 tháng 1 năm 2024. ISSN 0013-0389. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran Conducts Second Controversial Satellite Launch In One Week". Iran International (bằng tiếng Anh). ngày 28 tháng 1 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran launches three satellites amid rising tensions with Western powers" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran launches 'domestically developed' imaging satellite from Russia" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2024.
- ^ Online |, E. T. (ngày 29 tháng 2 năm 2024). "Iran launches Pars 1 satellite from Russia amidst Western concern over Moscow-Tehrain ties". The Economic Times (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2024.
- ^ Motamedi, Maziar. "Russia launches Iranian satellite into space from Kazakhstan base" (bằng tiếng Anh). Al Jazeera. Lưu trữ bản gốc ngày 13 tháng 10 năm 2022. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2024.
- ^ "Russia launches Soyuz rocket into space carrying Iranian satellite Pars-I" (bằng tiếng Anh). WION. ngày 29 tháng 2 năm 2024. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 3 năm 2024. Truy cập ngày 15 tháng 3 năm 2024.
- ^ درگاه ملی آمار. درگاه ملی آمار ایران. Lưu trữ bản gốc ngày 25 tháng 3 năm 2023. Truy cập ngày 14 tháng 2 năm 2023.
- ^ Latest Statistical Center of Iran fertility rate statistics (published February 2023). xlsx Lưu trữ ngày 22 tháng 5 năm 2023 tại Wayback Machine at page Lưu trữ ngày 26 tháng 3 năm 2023 tại Wayback Machine.
- ^ Roser, Max (ngày 19 tháng 2 năm 2014). "Fertility Rate". Our World in Data. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 11 năm 2020. Truy cập ngày 11 tháng 7 năm 2020.
- ^ "Children per woman". Our World in Data. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 7 năm 2020. Truy cập ngày 11 tháng 7 năm 2020.
- ^ "Population growth (annual %) – Iran, Islamic Rep. | Data". Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 7 năm 2020. Truy cập ngày 11 tháng 7 năm 2020.
- ^ U.S. Bureau of the Census, 2005. Unpublished work tables for estimating Iran's mortality. Washington, D.C.: Population Division, International Programs Center
- ^ "Iran's population growth rate falls to 1.5 percent: UNFP". Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 12 năm 2016. Truy cập ngày 18 tháng 10 năm 2006.
- ^ "World Population Prospects – Population Division – United Nations". Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 9 năm 2016. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2018.
- ^ "Asian Countries by Population (2025)". Worldometer (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 19 tháng 8 năm 2025.
- ^ "Refugee population by country or territory of asylum – Iran, Islamic Rep". World Bank. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 7 năm 2020. Truy cập ngày 11 tháng 7 năm 2020.
- ^ "Afghanistan-Iran: Iran says it will deport over one million Afghans". ngày 4 tháng 3 năm 2008. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 9 năm 2011. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ "'They threw us out like garbage': Iran rushes deportation of 4 million Afghans before deadline". The Guardian. ngày 7 tháng 7 năm 2025.
- ^ "Iran Social Security System" (PDF). World Bank. 2003. Lưu trữ (PDF) bản gốc ngày 8 tháng 12 năm 2015. Truy cập ngày 30 tháng 11 năm 2015.
- ^ Mejía, Aurelio (2013). "Is tax funding of health care more likely to be regressive than systems based on social insurance in low and middle-income countries?". Universidad de Antioquia (78): 229–239. Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 12 năm 2015. Truy cập ngày 30 tháng 11 năm 2015.
- ^ "Iran: Focus on reverse migration". Payvand. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 3 năm 2006. Truy cập ngày 17 tháng 4 năm 2006.
- ^ "Population distribution – The World Factbook". Central Intelligence Agency. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 10 năm 2022. Truy cập ngày 6 tháng 10 năm 2022.
- ^ Federal Research Division, Library of Congress. ""Iran - Refugees"". Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ World News, BBC.co.uk. ""Iran's Afghan refugees feel pressure to leave"" (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ Integrated Regional Information Networks, UN Office for the Coordination of Humanitarian Affairs. ""Extension of Afghan repatriation agreement under possible threat"" (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ World Factbook, CIA. ""Iran"". Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 5 năm 2007. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ World Factbook, C.I.A. ""Iran - People"" (bằng tiếng Anh). Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 12 năm 2006. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ Iran Census Results 2011 United Nations
- ^ Special Rapporteur, United Nations High Commissioner for Human Rights. ""Special Rapporteur on Freedom of Religion or Belief concerned about treatment of followers of Bahá'í faith in Iran"". Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ "Iran (Islamic Republic of)". ngày 27 tháng 11 năm 2016. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 29 tháng 7 năm 2020.
- ^ Peter Krol. "Study in Iran :: Iran Educational System". Arabian Campus. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 11 năm 2023. Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2015.
- ^ "WEP-Iran". Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 7 tháng 2 năm 2012.
- ^ سایت, مدیر (ngày 28 tháng 12 năm 2023). گفتگو با استادی که مبتکروآغاز کننده روش های جدید جراحی مغز در دانشگاه علوم پزشکی مشهد است (bằng tiếng Ba Tư). Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Filepool – Detail | Organization for Investment Economic and Technical Assistance of Iran". ngày 10 tháng 10 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 10 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2024.
- ^ Movassagh, Hooman (ngày 24 tháng 4 năm 2016). "Human Organ Donations under the "Iranian Model": A Rewarding Scheme for U.S. Regulatory Reform?". Indiana Health Law Review (bằng tiếng Anh). 13 (1): 82–118. doi:10.18060/3911.0013. ISSN 2374-2593. Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2024.
- ^ kental_tour (ngày 24 tháng 1 năm 2023). "Iran health care ranking". Kental Travel (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 1 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Payvand". Payvand. ngày 1 tháng 1 năm 2024. Bản gốc lưu trữ ngày 29 tháng 11 năm 2011. Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran Health Insurance in Brief". ngày 17 tháng 8 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 17 tháng 8 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2024.
- ^ Iran News, Payvand.com. ""Nowrouz Vital Meeting to be Held in Tehran"" (bằng tiếng Anh). Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 8 năm 2016. Truy cập ngày 14 tháng 4 năm 2006.
- ^ K K Goswami (2009). Advances in Carpet Manufacture. Elsevier. tr. 148. ISBN 978-1-84569-585-9.
- ^ Khalaj, Mehrnosh (ngày 10 tháng 2 năm 2010). "Iran's oldest craft left behind". FT.com. Truy cập ngày 4 tháng 10 năm 2013.
- ^ "Kamāl-al-Molk, Moḥammad Ḡaffāri". Encyclopوdia Iranica. Quyển XV. tr. 417–433. Truy cập ngày 13 tháng 7 năm 2017.
- ^ Suzan Yalman; Linda Komaroff (tháng 10 năm 2002). "The Art of the Safavids before 1600". The Metropolitan Museum of Art (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 6 tháng 7 năm 2024.
- ^ "Sāsānian dynasty". Encyclopaedia Britannica. ngày 18 tháng 7 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2017.
Under the Sāsānians Iranian art experienced a general renaissance.
- ^ "Iran – A country study". Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ "History of Islamic Science 5". Lưu trữ bản gốc ngày 5 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ Afary, Janet (2006). "Iran". Encyclopaedia Britannica. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 11 năm 2007. Truy cập ngày 29 tháng 10 năm 2007.
- ^ "Art in Iran" [xii. Iranian Pre-Islamic Elements in Islamic Art]. Encyclopaedia Iranica. Quyển II. tr. 549–646. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 15 tháng 7 năm 2017.
- ^ Canby, Sheila R. (2002). The Golden Age of Persian Art: 1501–1722. British Museum Press. ISBN 978-0-7141-2404-9.
- ^ Gumpert, Lynn; Balaghi, Shiva (2002). Picturing Iran [Art, Society and Revolution]. I.B. Tauris. tr. 48. ISBN 978-1-86064-883-0.
- ^ "Art in Iran" [xi. Post-Qajar (Painting)]. Encyclopوdia Iranica. Quyển II. tr. 640–646. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 15 tháng 7 năm 2017.
- ^ "Art in America: Modernity and revolution: a recent show of Iranian art focused on the turbulent time from 1960 to 1980, juxtaposing formally inventive works of art with politically charged photographs and posters – Art & Politics – Between Word and Image: Modern Iranian Visual Culture". looksmart. ngày 25 tháng 11 năm 2004. Bản gốc lưu trữ ngày 25 tháng 11 năm 2004.
- ^ Malandra, W.W. (1973). "A Glossary of Terms for Weapons and Armor in Old Iranian". Indo-Iranian Journal. 15 (4). Philadelphia: Brill: 264–289. doi:10.1163/000000073790079071. JSTOR 24651454. S2CID 162194727.
- ^ David Levinson; Karen Christensen (2002). Encyclopedia of Modern Asia: Iaido to Malay. Charles Scribner's Sons. tr. 48. ISBN 978-0-684-80617-4.
- ^ François de Blois (tháng 4 năm 2004). Persian Literature: A Bio-bibliographical Survey. Quyển 5. Routledge. tr. 363. ISBN 978-0-947593-47-6. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
Nizami Ganja'i, whose personal name was Ilyas, is the most celebrated native poet of the Persians after Firdausi.
- ^ Arthur John Arberry, The Legacy of Persia, Oxford: Clarendon Press, 1953, ISBN 0-19-821905-9, p. 200.
- ^ Von David Levinson; Karen Christensen, Encyclopedia of Modern Asia, Charles Scribner's Sons. 2002, vol. 4, p. 480
- ^ Frye, R.N., "Darī", The Encyclopaedia of Islam, Brill Publications, CD version.
- ^ "Iran secures 5th place worldwide for UNESCO-listed intangible treasures". Tehran Times (bằng tiếng Anh). ngày 8 tháng 12 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 12 tháng 1 năm 2024.
- ^ asadian (ngày 6 tháng 12 năm 2023). "Iran Reached 5th in UNESCO Intangible Cultural Heritage list" (bằng tiếng Anh). International Shia News Agency. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 12 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iran's Minister of Culture and Islamic Guidance calls for expansion of ties with UNESCO". UNESCO. ngày 15 tháng 12 năm 2014. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 2 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 12 năm 2018.
- ^ "Top Sites in Iran". Alexa Internet. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 12 năm 2010. Truy cập ngày 2 tháng 12 năm 2018.
- ^ Kamali Dehghan, Saeed (ngày 13 tháng 5 năm 2015). "From Digikala to Hamijoo: the Iranian startup revolution, phase two". The Guardian. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 4 năm 2019. Truy cập ngày 14 tháng 12 năm 2016.
- ^ Williams, Stuart. (tháng 10 năm 2008). "DRINKING". Iran – Culture Smart!: The Essential Guide to Customs & Culture. Kuperard. ISBN 978-1-85733-598-9.
Iranians are obsessive tea drinkers
- ^ Maslin, Jamie. (2009). Iranian Rappers and Persian Porn: A Hitchhiker's Adventures in the New Iran. Skyhorse Publishing Inc. tr. 58. ISBN 978-1-60239-791-0.
Iran is a nation of obsessive tea drinkers
- ^ Food and Agriculture Organization of the United Nations—Production FAOSTAT Lưu trữ ngày 15 tháng 11 năm 2011 tại Wayback Machine. Retrieved 30 April 2010.
- ^ Foodspotting (ngày 18 tháng 3 năm 2014). "24 / Dessert: Faloodeh". The Foodspotting Field Guide. Chronicle Books. ISBN 978-1-4521-3008-8.
- ^ Henninger, Danya (ngày 7 tháng 2 năm 2017). "Franklin Fountain has an ImPeach sundae with 'nuts from the cabinet'". BillyPenn.com. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2017.
- ^ Duguid, Naomi (ngày 6 tháng 9 năm 2016). Taste of Persia: A Cook's Travels Through Armenia, Azerbaijan, Georgia, Iran, and Kurdistan. Artisan. tr. 353. ISBN 978-1-57965-727-7.
... havij bastani, a kind of ice cream float, made with Persian ice cream and carrot juice
- ^ "Sturgeon Stocks Slump". Iran-daily.com. Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 7 năm 2005. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2013.
- ^ "The History of Polo". Polomuseum.com. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 7 năm 2013. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2015.
- ^ Ben Johnson. "The origins and history of Polo". Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 2 năm 2015. Truy cập ngày 27 tháng 3 năm 2015.
- ^ "Iran Chamber Society: Sport in Iran: History of Chogân (Polo)". Iran Chamber. Lưu trữ bản gốc ngày 26 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 26 tháng 5 năm 2024.
- ^ Singh, Jaisal (2007). Polo in India. London: New Holland. tr. 10. ISBN 978-1-84537-913-1.
- ^ "Zurkhaneh Traditional Sports". Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2024.
- ^ "History of Asian Games". Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Iranian Great Power Ambitions and China's Return to the Olympic Movement, 1973–74" (bằng tiếng Anh). ngày 31 tháng 10 năm 2016. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Teenagers won titles in the Tehran 1974 Asian Games where South Korea and Iran were the bests" (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 1 năm 2024. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2024.
- ^ "Rock Climbing Routes, Gear, Photos, Videos & Articles". Rockclimbing.com. ngày 27 tháng 10 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ "Iran Mountain Zone (IMZ)". ngày 11 tháng 6 năm 1966. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 12 năm 2002. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ "Mountaineering in Iran". Abc-of-mountaineering.com. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2011.
- ^ "Iran – Guide to Skiing and Snowboarding". 2015. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 1 năm 2014. Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2015.
- ^ "Dizi (IRI)". FIS. ngày 15 tháng 12 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 12 năm 2023. Truy cập ngày 15 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Iran: FIFA/Coca-Cola World Ranking". FIFA. Lưu trữ bản gốc ngày 14 tháng 4 năm 2020. Truy cập ngày 4 tháng 5 năm 2020.
- ^ Hayward, Joshua. "Ranking the Top 20 Stadiums in World Football". Bleacher Report (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 2 năm 2024. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2023.
- ^ "AIPS Web Site – USA Volleyball president tips Iran to qualify for Rio". ngày 2 tháng 12 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 10 năm 2015. Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2015.
- ^ "WorldofVolley :: Volleyball pioneer Ahmad Masajedi says Iran's rise to the top won't stop". ngày 2 tháng 12 năm 2011. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 10 năm 2015. Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2015.
- ^ Alipour, Sam (ngày 21 tháng 4 năm 2012). "Mission Improbable". ESPN. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 11 năm 2012. Truy cập ngày 21 tháng 4 năm 2012.
Liên kết ngoài
Liên kết chính thức
Bản mẫu {{Wikinews}} liên kết tới bài viết. Để liên kết một thể loại, dùng {{Wikinews category}}.
- Official website of the Supreme Leader of Iran Lưu trữ ngày 11 tháng 3 năm 2016 tại Wayback Machine
- Official website of the President of Iran
- (bằng tiếng Ba Tư) Official website of the Council of Guardians of Iran Lưu trữ ngày 23 tháng 3 năm 2022 tại Wayback Machine
- (bằng tiếng Ba Tư) Official website of the Majlis (Legislature) of Iran Lưu trữ ngày 28 tháng 7 năm 2011 tại Wayback Machine
- Official website of the Judiciary of Iran Lưu trữ ngày 12 tháng 5 năm 2008 tại Wayback Machine
- Official website of the Ministry of Foreign Affairs Lưu trữ ngày 25 tháng 11 năm 2005 tại Wayback Machine
- Official website of the Spokesman of the Government of Iran Lưu trữ ngày 24 tháng 4 năm 2006 tại Wayback Machine
- Official website of the Atomic Energy Organization of Iran Lưu trữ ngày 30 tháng 6 năm 2007 tại Wayback Machine
- Official website of the Iranian Cultural Heritage Organization Lưu trữ ngày 28 tháng 6 năm 2004 tại Wayback Machine
- (bằng tiếng Ba Tư) Official website of Islamic Republic of Iran Broadcasting
Liên kết khác
- The Constitution of Iran (translated) (Iranologyfo.com) Lưu trữ ngày 8 tháng 5 năm 2006 tại archive.today
- Slideshow: Iran, from Damavand to Ispahan (Round Planet.com) Lưu trữ ngày 21 tháng 7 năm 2006 tại Wayback Machine
- Encyclopaedia Iranica Lưu trữ ngày 12 tháng 7 năm 2008 tại Wayback Machine
- CIA World Factbook - Iran Lưu trữ ngày 13 tháng 12 năm 2006 tại Wayback Machine
- Congressional Research Service (CRS) Reports: Iran Lưu trữ ngày 20 tháng 11 năm 2007 tại Wayback Machine
- U.S. State Department - Iran including Background Notes, Country Study and major reports
- Open Directory Project - Iran Lưu trữ ngày 25 tháng 4 năm 2006 tại Wayback Machine directory category
- Center for Nonproliferation Studies at Monterey Institute of International Studies - Iranian weapons capabilities Lưu trữ ngày 16 tháng 3 năm 2005 tại Wayback Machine
- BBC News interactive maps detailing Iran's people, land and infrastructure
- (bằng tiếng Ba Tư) Farhangsara.com Lưu trữ ngày 1 tháng 8 năm 2015 tại Wayback Machine - an independently-produced Iranian encyclopedia
- (bằng tiếng Ba Tư) Jazirehdanesh.com Lưu trữ ngày 22 tháng 3 năm 2006 tại Wayback Machine
- Famous Iranians - includes biography and pictures
Wikimedia Atlas của Iran
- Iran News Sites
- News from Iran Blog Channel 4 News.
- Country Briefings: Iran Economist.com country briefings and news articles.
- Directory of Iranian online newspapers Gooya.com
- Iran News HavenWorks.com news portal on Iran.
- Governing Iran PBS NewsHour special on Iranian politics.
- Yahoo! News Full Coverage Iran Yahoo headline links
- Sarkhat news aggregator - Latest news from Iran
- Guardian section about Iran
- Nguồn CS1 có chữ Ba Tư (fa)
- Pages using largest cities with nav class
- Pages using largest cities with unknown parameters
- Bài viết có nguồn tham khảo tiếng Ba Tư (fa)
- Iran
- Cộng hòa Hồi giáo
- Quốc gia Trung Đông
- Quốc gia Cận Đông
- Quốc gia G15
- Quốc gia Tây Á
- Quốc gia thành viên của Liên Hợp Quốc
- Quốc gia thành viên Khối D8
- Quốc gia châu Á
- Sơn nguyên Iran
- Quốc gia và vùng lãnh thổ nói tiếng Ba Tư
- Quốc gia thành viên Tổ chức Hợp tác Hồi giáo
- Quốc gia thành viên OPEC
- Khởi đầu thế kỷ 6 TCN
- Địa danh trong sách Thứ kinh
- Quốc gia và vùng lãnh thổ Iran
- Quốc gia BRICS
- Cựu quốc gia quân chủ Tây Á
- Tôn giáo và chính trị
- Thần quyền








